HAI CHỊ EM

 

                                                                                                Chu Tất Tiến

 

  Tự ny giờ, Lan cứ chạy ra chạy vo mi, khng một lc no c b đứng yn đuợc năm, mười pht. Tay Lan lng nng, cầm ci g cũng muốn lm đổ. Nếm cht canh th uớt o. Vo t gạo th vuơng vi đầy nh. Lan cứ  rủa thầm mnh hoi. R nỡm! Khỉ ạ! C hai để đầu c đi đu đấy? Tiểu thư nh ti lng tng như ăn vụng bột ấy! Ton những cu m mẹ hay mắng ngy xưa. Nhưng giờ th chả c ai mắng Lan cả. Mẹ đ khng cn để cốc đầu Lan, để la mắng Lan. Mẹ đ yn nghỉ rồi.  M yn nghỉ ở đu nhỉ? Trn lớp bn đại duơng hay ... trong bụng c? Vừa chợt thong nghĩ tới đy, Lan bỗng thấy chung quanh như nho hẳn đi. Nuớc mắt trn ra dn dụa. Lan gục đầu vo tuờng, nức nở. Mẹ ơi! Mẹ ơi! Bố ơi! Chn Lan nhũn ra. Lan chỉ muốn ngồi xụp xuống, ngồi bệt duới đất hay nằm lăn ra nh rồi nhắm mắt lại, v chết. Mặc cuộc đời. Mặc tất cả. Chết l hết! Hết sầu, hết khổ, hết c đơn, hết lo đong gạo từng ngy.  Nhưng... cn Linh? Linh ư? Mặc n lun! Khng đuợc! Khng kệ n đuợc! Em cuả chị m! Em yu qu cuả chị m! Linh! Linh đu rồi? Lan  đứng thẳng dậy, vuốt nuớc mắt, nuớc mũi, nhn ra pha cửa. Vẫn chẳng thấy ai. Ng hẻm vẫn vắng lặng. Giờ ny lũ con nt chưa đi học về, chỉ c mấy đư b th l mũi xanh đang ở trong nh với b nội hay b ngoại. Nguời lớn đang cầy cuốc hay ngồi bn đống hồ sơ, duới mấy cu khẩu hiệu di dn ngang trn tuờng: "Hồ chủ tịch vĩ đại sống mi trong sự nghiệp cuả chng ta" hoặc "Khng c g qu hơn Độc Lập, Tự Do."

    Lan buớc ra hẳn ngai cửa, đứng tưạ bn hng ro gỗ cũng xiu vẹo, thẫn thờ y như tm hồn Lan đang ngả nghing, tơi tả. Bố Lan đi cải tạo. Nguời ta bảo muời ngy th về, nhưng mi mấy năm rồi vẫn chả thấy lệnh tha, bố bỏ trốn, bị bắt v bị bắn tại chỗ. Mẹ Lan khc liệt giuờng mấy thng rồi dẫn hai đư con, một đư muời bẩy, một đư muời su,  tm đuờng vuợt bin, v ở ngay gần biển nn đi dễ dng. Khng ngờ tầu qu nhỏ m số nguời đi "can me", nghĩa l đi lậu, khng chung tiền, nhiều qu, nn chm ngay cửa sng. Nguời trn tầu nho nho đạp nhau nhẩy xuống. Mẹ Lan cuống cuồng m chặt hai đư con vo lng v ht vo tai cc con:

  -Từ từ! Guợm đ! Đừng ra m chết!

  Mẹ đợi cho nguời ta chen nhau ra bớt rồi mới đẩy con ra, tay m hai can nhưạ m b đ ln chộp  đuợc khi vư nghe tiếng la "tầu chm", mọi nguời kinh hoảng lao xuống sng khng ai để . Mẹ di vo tay mỗi đư một ci rồi dặn phải m cho chặt, bất cứ gi no cũng khng bung ra, cn mẹ, mẹ ngần  ngừ một cht rồi nhắm mắt nhẩy xuống, hai tay cuốn lấy tay hai con. Sức nặng cuả cả ba mẹ con dnh vo nhau lm tất cả chm lỉm mất mấy giy rồi mới ngoi ln đuợc. Lan v Linh, mỗi đư một tay đập lin hồi để cố nỉ ln với ci can nhưạ, trong khi đ, mẹ bị vuớng quần o nhiều qu, v mẹ đ mặc sẵn ba bốn lớp để phng khi cần thay đổi, nn chỉ một vi pht sau, mẹ muốn chm. Nuớc sặc vo miệng mẹ, nuớc lm quần o mẹ nặng như cối đ,  v nuớc từ từ ko mẹ xuống duới su cng với chiếc tầu. Lan v Linh go tht tn mẹ như đin cuồng. Lan go to nhất đến nỗi muốn khan cả cổ đi m chẳng c ai bận tm v ai cũng lo bơi lấy một mnh. Trong khi đ, th Linh cố nắm lấy tay chị, nắm lấy ci can nhựa để li chị đi. Lan như m man, dẫy dụa, giằng tay Linh ra để bơi qunh qung quanh chỗ mẹ vừa chm, nhưng Linh mếu mo:

  -Chị ơi! Chị ơi! Chị Lan ơi! Đi đi! Bơi đi! Em... mệt lắm r!

  Lan vẫn khng nghe, cứ quờ quạng, tru tro, mi cho đến khi Linh ku ln:

  -Chị ơi! Em... muốn xỉu..

  Lc ấy, Lan mới sực tỉnh nhn em, thấy mặt em đ xanh ti, da đ dm lại, c mới chợt nhớ đến bổn phận lm chị, hốt hoảng du em bơi đi, vư bơi vừa ngoi lại, nuớc mắt nuớc biển chom ngom. V hai chị em vốn dn miền biển nn bơi vo bờ khng kh, nhất l lại c ci can nhưạ. Đến bờ, hai chị em nhn lại, chỉ thấy rải rc đu đy một cnh tay vẫy gọi, vi mớ tc bồng bềnh, vi miếng vải, miếng vn lnh đnh...

  Từ đ, hai chị em c đơn sống nhờ vo tnh thuơng cuả chm xm. Mới đầu, họ chỉ cho Lan v Linh đi mt c đem bn, rồi bn rau. Sau vi thng, đuợc thằng bạn mch, Linh theo n ra chợ trời, lm c mồi kiếm ăn. Dần d, Linh bn đồng hồ dỏm, thuốc l dỏm. C bữa, Linh bị dn mua hng đnh cho th thảm. Nhưng đ l lợm rồi, cậu b muời bẩy tuổi ny thnh co gi, chẳng sợ g. Linh cng ngy cng chơi bạo hơn. Hễ ai hớ hnh l chm tuốt. Lần đầu tin Linh mang về nh một ci bp, thở hổn hển:

  -Chị Lan ơi! Em nhặt đuợc ci ny...

  Lan hiểu ngay, c ti mặt nhn em, ni khng ra hơi:

  -Em... em...sao em dm...

  Vư bỏ ra sau bếp tm nuớc uống, Linh vư lẩm bẩm gắt:

  -Dm với lại khng dm! Đi tới nơi rồi!

  Khng dm ni thm g với em, Lan thẫn thờ, nhn chiếc bp Linh vất tnh hnh trn bn, mấy miếng giấy, mấy đồng bạc trơ trẽn. C đau xt, như c ai cầm dao đm vo tim mnh. Trời ơi! Đ đến nỗi ny ư? Bố mẹ ơi! Bố mẹ c linh thing th về m dậy con ci.. Linh n đ đi ... ăn cắp rồi! Nghĩ đến chữ "ăn cắp", Lan giật mnh nhn do dc ra cửa. C tht nguời lại, sợ hi. Trời ơi! Nếu n bị bắt th đời c ra sao? Chỉ c hai chị em c quạnh như hai con g con, lủi thủi kiếm ăn gc vuờn m lỡ ra một con c mệnh hệ no, con kia lm sao sống đuợc?

  Tự nhin, c ht ln:

  -Linh!

  Tiếng ht cuả c bất ngờ qu lm Linh hốt hoảng l mặt ra sau khung cửa bếp:

  -G vậy, chị?

   Lan lặng nguời nhn khun mặt thất thần của em một lc rồi mới mếu mo:

  -Em... lỡ bị nguời ta bắt th sao?

  Thở ra một hơi di, Linh nhn vai, rất kịch:

  -Đnh vậy! Bắt rồi lại thả. C giết nguời đu m sợ?

  Cậu bưng ly nuớc ra cạnh bn, lật tung ci bp ln  đếm tiền, rồi cuời:

  -Đ lm khng sợ, đ sợ khng lm.

Cậu cha mớ tiền về phi chị:

  -Chị cầm lấy ny. Đi chợ. Mai chị khỏi cần bn rau nữa.

  Lan n nguời lm như tiền c lửa, dẫy nẩy:

  -Khng , chị khng cầm đu. Khng ... khng...

  Linh thở di, cậu nht tiền vo ti, tỉnh queo:

  -Chị khng cầm th em đt ti. Chốc, em đi mua bnh m cho chị ăn.

  Rồi lm bộ tếu, Linh nheo mắt với chị:

  -Mua thm chai ruợu quốc doanh nữa, em với chị cụng ly.

  Lan bịt tai, lắc đầu quầy quậy:

  -Thi, đừng ni nữa. Chị khng nghe đu.

  Lững thững đi ra cửa, Linh hut so như một kẻ li đời chnh hiệu. Tiếng hut so cuả Linh nghe đứt qung, khn khn. Cn lại một mnh, Lan thẩn thờ nhn ln hai tấm hnh trn bn thờ. Nuớc mắt c tro ra, vư thuơng em, vư chua xt, phẫn hận.

  Mấy ngy sau, như đuợc "tổ ph hộ", Linh chm về nh lia liạ. Lc th v đn ng, lc th bp đn b, lc lại một mớ lẩm cẩm. Linh ho hển kể lại những "chiến cng", những thủ đoạn, mnh mung m cậu đ dng để "mi" đồ thin hạ. Cậu vnh vo:

  -Mẹ kiếp! Khng lấy khng đuợc. Trong khi mọi nguời đều rch ruới cả, lại c những con mẹ cn bộ đi sắm vng. Mnh th đi bộ mỏi cả chn, xe đạp rch cũng khng c, lại c những đư đi gắn my ve vo. Khng phải l lũ "cn, cối", lợi dụng cch mạng để lm giầu, cũng l lũ gian thuơng bc lột. Chng h nhau bc lột dn ngho trơ cả khố ra...

  Ton những cu hoang tong m cậu học đuợc từ những chuyến phiu lưu trong chợ, trong nghẻm, những nơi ngho nn khốn khổ m bọn cng can khng thm ng đến.

  Linh lại cn triết l vụn:

  -Lấy tiền cuả chng l trả th cho nhn dn. Lũ "cối, cn" v lũ gian thuơng đ lấy tiền đu ra để m hoang ph, đo bng vợ nọ con kia, ngoi việc bc lột v trấn p. Ta "chm" đồ cuả chng l lm việc chnh nghi.

  Lan nghe m khng bao giờ trả lời. Nửa phần thấy em đng, nửa phần thấy em sai. Nhưng c khng biết ci nhau với em, chỉ lấy tnh thuơng cuả nguời chị, nay l nguời mẹ, ra m đm bọc, che dấu cho em. Dần dần, c khng cn thấy sầu khổ, xấu hổ như truớc nữam chỉ thấy sợ. Sợ v cng. Sợ một ngy no em c bị bắt. Thậm ch, bị đnh chết, như c đ nghe ni c những nguời bị Cng an bắt, rồi hm sau, nguời nh đuợc bo tin "ln m nhận xc, thằng ấy đ tự tử trong nh giam rồi!" Tự tử g m bầm tm, bụng truơng ln, tay chn đầy vết đập. Nhưng ai dm ku ca, kiện tụng g, Cng an l vua m! Ku tới Thin đnh th tội trạng vẫn cn rnh rnh đ. Nhiều khi thn nhn cn bị h dọa l "tiếp tay với địch, đnh ph Cch Mạng" nữa. Thi th đnh nuốt nuớc mắt m lo chn cất con em. Nghĩ đến đấy, Lan rng mnh, nhắm mắt. Đi lc, c chạy a lại chỗ em ngồi, vng tay m lấy em, khc nức nở:

  -Linh ơi! Nghe chị đi! Đừng đi chm nữa! Chị bn rau đủ nui em rồi m!

  Linh gạt tay c ra, mặt nhăn lại, định gắt chị, nhưng lại tị nghiệp, cụ chỉ "hừ hừ" rồi bỏ đi nơi khc:

    -Chị ny! chỉ vớ vẩn!

  Lan cứ nghĩ thế no rồi "đi đm cũng c ngy gặp ma!" M, ngy ấy c lẽ đ đến rồi! Hai hm nay Linh khng về. C tất tuởi đi dọ hỏi khắp nơi, đến mọi chỗ Linh hay lui tới, gặp tất cả bạn nhậu cuả Linh, nhưng hnh như mọi nguời đều lảng trnh Lan. Mi sng nay, một cụ thn nhất cuả Linh, hứa hẹn sẽ đi tm tin cho Lan. Lan chờ mi...

                                               

                                                ****

  Trời đ tối mịt. Bụng Lan đi như co như cấu, nhưng c nuốt khng nổi một hột cơm. 9 giờ. 10 giờ. Rồi 10 giờ 30... C gần xỉu đi v mệt v căng thẳng th c bng nguời len lch vo. Chồm dậy như muốn vồ lấy nguời mới tới, Lan run giọng:

  -Tn hả! Sao? C tin g khng em?

  Nguời mới vo nhn quanh quất một lc mới chậm ri ngồi xuống ghế:

  -Linh n đi rồi! Bnh yn rồi!

  Lan nắm lấy vai cậu thanh nin, lắc mạnh:

  -Đi? M đi đu?

  Tn mệt mỏi nhn Lan:

  -N v Sigon rồi! Bị theo di st nt, n đi khng kịp về nh bo chị hay. Tụi tui đợi n đi hai ngy mới bo cho chị, sợ chị lm tm lum ln th chết toi cả đm.

  Lan r rời ngồi phịch xuống ghế, c ngơ ngc:

  -V Sigon, Sigon.. M ở với ai?

  Cậu thanh nin cuời h h,trấn an:

  -Chị đừng lo, Linh n giỏi xoay sở lắm. Dễ g ai bắt nạt đuợc n.

  Chừng như ngại bị hỏi han li thi, Tn đứng dậy l nh:

  -Thi, chị ỡ lại. Tui về. C tin g, tui sẽ bo chị hay sau.

  Lan bng hong nhn theo bng Tn đi khuất sau mấy dỹ hng ro, khng kịp cầm giữ, hỏi han thm. Đi Saigon.. Saigon... Vậy l Linh đi rồi? Sao em khng ni cho chị hay, để chị theo với? Em vo trong đ, ai giặt quần o cho em? Ai săn sc em? Ai cạo gi cho em mỗi khi em ku nhức đầu, chng mặt? Ai nấu cơm cho em ăn nữa? Nghe ni dn chơi  Saigon  hung dữ lắm, trộm cuớp trong đ c băng c đảng, c dao sng, lại c cả lựu đạn nữa.. Em bơ vơ, thế no cũng bị chng đnh, chng đập, chng hnh hạ em.. Rồi chng c thể ... giết em nữa...

  Một cơn gi lạnh lu qua khe cửa hở lm Lan chong vng. Linh ơi! Em yu qu cuả chị! Giờ ny em ở đư? Em nỡ bỏ chị c đơn  thế ny sao?

  Lan gục đầu vo bn, nức nở. Vai c b 18 tuổi rung ln bần bật. Từng thớ thịt co lại, giật trong tấm o mỏng th sơ. Bố mẹ ơi! Bố mẹ ơi! Bn khung cửa, go biển vẫn lồng lộng thổi. Những nc nh tn cựa mnh rn rỉ.

                                   

*****

 

  Đuờng x nghẹt nguời. Những tiếng rao hng dồn dập. Tiếng ci xe inh ỏi. Tiếng la "d! d! p d!" cuả mấy ng xch l my, xch l đạp. Tiếng tu hut r ln cuả cng an lm Lan cứ giật mnh thon tht. C m chặt gi đồ vỏn vẹn c vi ci quần o, khăn mặt, bn chải đnh răng, mấy cuốn vở ghi chp, mấy mn đồ linh tinh cuả con gi v cht tiền dnh dụm. Mắt c do dc nhn quanh. Giờ c mới thấy sợ, thấy hối hận l đ bỏ qu ra Saigon. Nỗi sợ cng lc cng tăng, d tm hồn c c chai đ, dạn dầy hơn hm qua rất nhiều. C bỏ Đ nẵng ra Saigon tm em, tuởng khng kh khăn lắm. C nghĩ n sẽ đến ng ch ở G vấp, nhưng khng ngờ khi c tm tới nơi, nh ng đ dọn đi kinh tế mới rồi. Thế l c luống cuống trở lại ga Saigon nửa tm đuờng về qu, nửa muốn nấn n mấy bữa xem tin tức. Nhớ lại lc đầu mới ln xe lưả  c kinh hong qu. Hnh khch nhộn nhạo, la ht om xm. Đồ đạc gồng gnh lủ khủ, bạ chỗ no nht chỗ đ. Ghế ngồi cuả mnh c khi l hũ mắm, c khi l mấy b củi.  Ai m xớ rớ động vo l c chầu ăn đấm đ, bạt tai, hoặc ci nhau ỏm tỏi. Ton những khun mặt c hồn cc đảng, bun chuyến, bun lậu. Một c b khoảng chừng hơn hai muơi tuổi, răng sn gần hết m chỉ huy  mấy tay đn em nhồi nht mấy bao tải đựng nhm vụn vo chn ghế hnh khch. Một thanh nin vừa ln tiếng phản đối liền thấy một nh thp lo ln truớc mặt. "Khn hồn th cm ngay!" Mọi nguời đều cm. Kể cả anh sot v. Tới mỗi cửa ga, l từng b củi bay ra ngoi cửa toa, phng xuống đuờng rầm rầm. Trng ai chết rng chịu. Dn bun chuyến l vua m. Dn "mi" cũng thế. Chng đ chi chc cho cc tay sot v v ti xế hết rồi, nn khng ai dm phản đối một tiếng. Lan từng chứng kiến ngay truớc mặt, một b bị mc ti la ln, hnh khch đổ x lại can th tn cuớp cạn bỏ đi tỉnh bơ. Một lc sau, hắn trở lại với chừng muơi tn nữa, chỉ vo từng nguời can thiệp, chửi thề:

  -Đ.Mẹ. Đư no lng chng l ăn dao đ nghe! Bầy đặt anh hng rơm hả!

  B con im re. Ring nguời bị mc ti ăn thm một ci tt di dụi. Lan nn thở, thu mnh duới đất cho đến khi cặp bến Ho Hưng, Lan cng hi thm v cảnh cuớp giựt khơi khơi m khng ai ra tay. Cng an chỉ đi một vng cho c lệ rồi kiếm chỗ ht thuốc ba số m những tay bun lậu chia cho. Hm nay, ra tới bến xe lửa Saigon, Lan đang rung th một tay thanh nin nham nhở tiến đến gần, bập bập điếu thuốc:

  -Em mới ln hả! Đi chơi với anh nghe!

  C b hoảng kinh, li ra xa. Mấy tn lưu manh khc cuời ha hả. Cả chục cặp mắt nhn theo Lan, t m. C b c cảm gic như nguời bị chọc tiết, cả nguời nổi gai ln. Một nữ cha bụi đời khc vẫy vi tn ma c lại gần Lan, bng tay:

  -Em ny cn "uớt" lắm! cho "nhập nha" đuợc đ!

  Lan hết hồn, bỏ chạy, chả cần biết "uớt" với "nhập nha" l g. Trong lc bối rối, c b đm sầm vo một b sồn sồn đang đi tới, lm b kia lảo đảo. Lan luống cuống, lắp bắp:

  -B... b.. chu xin lỗi..

  Nguời bị đụng nhn Lan đăm đăm rồi hỏi giọng rất tử tế:

  -Ny, chu, c phải vư mới duới tỉnh  ln khng?

  Lan lắp bắp:

  -Sao ... sao b biết?  

   B tử tế kia cuời mỉm:

  -Biết chứ sao khng? Nhn l biết liền h!

  Lan xấu hổ, đỏ mặt, ci đầu xuống. B kia lại hỏi, giọng n cần:

  -Thế chu đ tm ra nguời nh chưa? C chỗ ở chưa m đứng đy?

  Lng bng mi, Lan mới dm trả lời"

  -Dạ, chưa, b ạ.

  B tử tế kia cầm lấy tay Lan, n cần:

  -Thế ... thế.. về nh ti nh. Ti đang đi tm một nguời gip việc nh. May m lại gặp chu đy. Trng chu hiền lnh qu. Ti vui lắm. Nếu chu muốn, th về ở với ti. Ti trả luơng cao lắm.

  Khng ngờ lại c cu ni đ, Lan sửng sốt. Dịp may đ đến chăng? Sao trn đời lại c chuyện may mắn thế! C nhn b tử tế kia đăm đăm. Trng b tốt tuớng, mt mẻ trong bộ đồ sa teng bng. Nụ cuời rất tuơi. C chưa biết trả lời sao, th b tốt bụng kia đ nắm tay Lan n cần:

  -Thi, đừng nghĩ ngợi g nữa. Theo ti đi ngay. Ở đy, nhiều lưu manh lắm.

  Rồi b ni nhỏ vo tai Lan:

  -Bọn chng chỉ đi tm những c gi nh qu như chu để bắt lm điếm đấy.

  V b li Lan đi. C b chẳng biết ni sao, cứ lẳng lặng đi theo. Ln xch l rồi, Lan vẫn cn ngơ ngc. B chủ vuốt tc Lan, nhn kỹ thn thể c b lm Lan nguợng, cứ n n. B chủ cuời:

  -Đuợc lắm. C b xinh lắm. Về nh ti tha hồ sung suớng.

  Lan chả biết tha hồ sung suớng như thế no. Mi đến khi buớc vo một căn nh trong một con hẻm lớn, thấy mấy c gi cỡ tuổi Lan hoặc gi hơn, phấn son lo loẹt, đang ngồi đnh bi, nguời mắt nhn ln Lan, chp miệng:

  -Lại một "con mng"..

  Th Lan hơi hoang mang, ngờ ngợ. Nhưng khng kịp nữa rồi. Một vng tay rắn chắc đ m chong lấy Lan.. Lan ngộp thở, dẫy duạ. Nguời con gi tỉnh lẻ tht ln, ớ...

 

                                    ****

 

  Đ cả năm tri qua. Lan khng cn biết đến thời gian nữa. Ngy no cũng vậy, nhục nh chề, bị dầy v như củ khoai, Lan mất hết cảm gic. Nguời chị đi tm em đ trở thnh một ci xc khng hồn. Ăn, uống, ngủ, nghỉ như ci my. Tiếp khch, tiếp khch... Cho đến một hm, như thuờng lệ, Lan nằm di trong phng, nghe tiếng mẹ chủ chư, ngọt ngo, sang sảng:

  -C em mới đy ny, thơm lắm. Mới ở tỉnh ln, cậu chịu khng?

  Lan khng thm liếc ra cửa nữa, đợi khch mở cửa phng buớc vo, rn rn. C lẳng lặng  ng dậy, cởi o ra. Nguời khch đứng lặng nhn Lan, khng cử động. Ngạc nhin với cử chỉ khc thuờng, v mọi ng khch vư tới cửa l vồ vập, ngấu nghiến Lan như chết đi, Lan ngẩng ln, đanh đ:

  -Sao, hả? Sao khng cởi ra đi?

  Bỗng Lan r ln, m mặt, li st vo tuờng. C thảng thốt ku ln:

  -Linh!

  Phải, ng khch mới vo chnh l Linh. Cậu đứng sững nhn chị trần truồng trn giuờng, bng hong dụi mắt, khng ni một lời. Một lt, cậu "hực" ln một tiếng, lao đầu ra cửa như một thằng đin. Lan chới với, giơ tay với theo bng em, miệng h hốc. Chữ "em" chưa ra khỏi cửa miệng đ vụt trở thnh ging nuớc lũ, nức nở. C o ln. Bao phẫn nộ, bao thuơng đau, bao nhung nhớ, kỷ niệm, oan tri chợt u đến vi c trn giuờng, chiếc giuờng nhơ bẩn cuả cuộc đời, cuả x hị, khiến c khng cn sức chống cự nữa. C lả đi, xỉu dần theo tiếng nấc:

  -Em ơi!

  Trong một thong, tấm thn c b bỗng trở nn trắng tinh, thanh khiết. Như bng sen, bng huệ vuơn cao rực rỡ. Như cnh chim thin nga sng no uể oải khng muốn bay cao. Tri tim c đ ngừng đập, để hồn c vỗ cnh chậm chạp, nhưng huớng tới chỗ v cng tuyệt đối bnh an, dnh ring cho những tm hồn yu thuơng tha thiết.

  Ngoa xa, chợ t c tiếng xe rt bnh. Tiếng va đập. Tiếng nguời la ln: "Đụng rồi! Chết rồi! Cậu kia! Chết rồi! Ai ku Cng an đi..."

                                                                                               

                                                                                    Chu Tất Tiến.