CHU TẤT TIẾN. 

                        KIM SALEM  

                        Giang Hồ, Vơ Hiệp, Kỳ T́nh Tân Truyện 
 

Lời tác giả: Đây là một câu chuyện tưởng tượng dựa theo những biến cố có thật. Tác giả đă thay tên, đổi họ, và một số cá tính của những nhân vật trong truyện cho hợp với nội dung và mục đích của người viết. Tuy nhiên, nếu vẫn c̣n vài chi tiết trùng hợp với một cá nhân nào đó, xin quư vị rộng ḷng miễn chấp cho. 

                        CHƯƠNG MỘT-

                        KIM SALEM 

   Saig̣n 1963.

  Chiều từ từ xuống. Những giọt nắng đă bắt đầu xiên khoai, tà tà ngả dài ra về huớng Đông. Một vài con chim sẻ non ríu rít gọi nhau về tổ trên góc những mái nhà hay mấy cái ống khói ḷ sưởi bỏ hoang từ vài chục năm, không bao giờ thấy khói bốc ra. Tít trên cao, đàn én liệng qua liệng lại, có lúc nhào xuống như máy bay thả bom xong lại bốc ḿnh lên như một ánh chớp. Thành phố đă có vài nhà lên đèn sớm. Tiếng xích lô máy gầm gừ. Tiếng xe tắc xi rù rù. Tiếng người gọi nhau í ới.

Kim đứng tựa cửa sổ nh́n ra ngoài đường. Trên tay Kim là điếu thuốc Salem lúc nào cũng đỏ rực. Tụi bạn gọi Kim là Kim-Salem cũng v́ lư do đó. Kim mê Salem một cách kỳ lạ, mặc dầu không bao giờ hút hết nửa điếu. Có lẽ mùi Salem thoang thoảng giống mùi con gái, cay cay nồng nồng. Có lẽ cái tên Salem gợi lên một miền đất hoang vắng, miền đất bí ẩn nào ở Ba Tư, ở truyện Ngh́n lẻ một đêm mà Kim từng đọc ngấu nghiến hồi c̣n học trường Thiên Phước ở Tân Định. Hồi đó, sao mà...

  Kim ứa nước mắt mỗi khi nhớ lại thuở học tṛ với đồng phục, với chạy nhẩy chân sáo, với những câu chuyện tíu tít nở như bắp rang. Kim hồi đó c̣n là Kim Nhí. Mỗi buổi sáng, chỉ mong tới trường để gặp con Ngọc Gầy, Ngọc Mập, gặp con Trân Vịt, những con bạn thân lúc nào cũng có chuyện nói. Con Ngọc Gầy th́ cao ḷng nḥng, người ốm nhách mà lanh miệng như thỏ. Chuyện con trai, nó nói không bao giờ hết. Mỗi khi nó thao thao là cả lũ nhao nhao lại.

   -Này, mày biết không, cái thằng đẹp giai ở gần đầu ngơ tao đó, nó có đi học vơ mày ạ. Hôm nọ, tao thấy nó mang quần áo vơ gài lên “ba-ga”. Thằng đó mê tao lắm. Cứ thấy tao đi về là làm bộ ngồi học ngay bên cửa sổ.

-Nó mà học vơ ǵ cũng không lại mày. Mày mà nắm nhè nhẹ tay nó một cái là tay nó rụng rời ngay.

  -Tụi mày nói bậy, con Ngọc Gầy nó đâu thèm nắm tay, nó chỉ cần chu cái mỏ ra là thằng đó dúm người lại liền. Ha ha ha..

   Con Ngọc Mập th́ hiền hơn, nhưng có cái miệng khêu gợi chết người. Nó cong cái miệng lên,  nói đanh đảnh:

  -Tao là Đềsirê, nữ hoàng rắn, miệng tao có nọc độc. Ai hôn vào môi tao là biến thành đá.

  C̣n con Trân Vịt, cái con có cái dáng đi kỳ lạ. Lúc nào cũng ẹo qua ẹo lại. Con này lẳng lơ thứ thiệt, giọng nói lại eo éo nhưng điệu mê hồn.

  -Tao ấy à, tao đẹp như công chúa thế này, phải có hoàng tử tới đón cơ. Mấy cái thằng ranh kia, đừng có ḥng mà cua tao.

  -Ừ, mày là công chúa, mà là công chúa vịt, cái mông mày lúc nào cũng cong lên, chỉ thiếu cái đuôi nữa là giống hệt vịt Đô nan.

   -Cái con giời đánh thánh đâm này, mày lại dám rủa tao là công chúa vịt à? Tao th́ mổ cho mày một cái xem mày có kêu cạp cạp lên không?

  -Mày mà mổ hụt, trúng con Kim Nhí một cái là nước mắt nó chẩy nguyên một ngày.

  -Ái chà, mày lại dám nói cô nương chẩy nước mắt hả? Con vịt bầu này, mày đẻ mấy lứa rồi mà ăn nói hỗn hào thế? Mày lại dám trêu bà hả, bà th́ bà xé xác mày ra. Hi hi hi...

   Cứ thế mà những câu  chuyện chẳng đầu cua tai nheo ǵ tiếp tục lia lịa. Chuyện ḍn tan mà bắp rang cũng ḍn tan. Hồi đó, mới có cái phát minh ra máy rang bắp, thơm lừng làm lũ con gái chết mệt. Đi học về, nh́n bắp nhẩy tanh tách trong cái tủ kính mà phát thèm rỏ răi ra. Không mang được một gói vừa đi đường vùa nhai th́ bực bực trong ḷng.

  Trong đám bạn, có lẽ Kim được trời cho hưởng nhiều thứ nhất: vừa đẹp, vừa học giỏi, con nhà sang, nên nhất định có nhiều chàng theo nhất. Ngày nào đi học về, Kim cũng thấy có ít nhất hai, ba chàng lượn ṿng vèo trước cửa nhà ḿnh, ngôi nhà trông bề thế nhất ở đường Đặng Dung, Tân Định, khu toàn công chức cao cấp ở. Nhà Kim lại ngay đầu đường, nghĩa là ở ngay một góc đường, hai mặt đều có xe chạy qua, chạy lại, nên nhiều khi đứng ở trong bếp nh́n qua cửa sổ, Kim thường thấy có những khuôn mặt đăm chiêu ngước lên nh́n vào nhà một cách thành kính. Kim vừa tức cười vừa thương hại, bởi v́ Kim biết chắc là không có chàng nào chiếm được trái tim ḿnh, những kẻ ṭ ṭ đi theo Kim chỉ là những chàng học tṛ c̣n “tḥ ḷ mũi xanh, cầm bát nước .... chạy quanh nhà trường..” y như những câu diễu cợt mà bọn Kim hay dùng để chọc quê mấy chàng mặt búng ra sữa ấy. Kim lại hay mơ màng đến những dáng dấp to cao, anh hùng, đẹp trai, bàn tay mềm mại nhưng sẵn sàng “rút kiếm” ra bảo vệ người yêu, giống như trong phim hoạt họa “Người đẹp ngủ trong rừng” của Walt Disney mà Kim say mê coi đi coi lại hai, ba lần hết rạp Lê Lợi lại tới Kinh Đô, rồi Mô đẹc. Như vậy th́ làm sao mấy chàng trói gà không chặt kia làm sao tiến tới được? Kim bật cười khi nghĩ đến lúc muốn chàng muốn đưa người yêu đi xem phim, lại phải năn nỉ mẹ cho tiền, hay là xin tiền mẹ để mua sách học, rồi đi mượn bạn cuốn sách tầm bậy nào, mang về khoe mẹ là đă mua rồi, để giấu tiền sách kia đi mà bao “đào”.

  Năm tháng trôi qua, Kim tà tà lớn lên, càng ngày càng quyến rũ hơn với những nét  con gái đẹp “kinh hồn” theo lời Kiểm, người có họ hàng xa với Kim, có tiệm chụp h́nh ở đầu đường Yên Đổ. Anh chàng này bạo nhất đám, dầu ǵ th́ cũng con nhà thương mại, có chiếc máy ảnh hấp dẫn lũ con gái đến phô trương những nét hấp dẫn, và lại là vai trên của Kim nữa nên ăn nói ngang tàng lắm. Kiểm thường nửa đùa nửa thật:

  -Kim là Nữ Hoàng Sa bát, anh là vua Salômông, chúng ḿnh cai trị nửa ṿng trái đất.

Kim đỏ mặt, gắt khẽ:

-Cái anh này...

  Nghe Kiểm nói, Kim h́nh dung ra ngay tấm bích chương to bằng hai người thật dựng trước một thân cây ngay cửa rạp Văn Hoa. Trong tấm bích chương, Yul Bryne đóng vai vua Salômông, đang ôm ngang eo ếch nữ hoàng Sa Bát khi người đẹp kiều diễm này chỉ mặc “cọc xê”, hở bụng, khoe ṿng eo nhỏ xíu đối lại với phần trên nẩy nở tuyệt diệu. Bức tranh vẽ quá đẹp, quá giống như người thật làm tất cả mọi khách qua đường, dù đi bộ, đi xe đạp, hay xe gắn máy đều chậm lại để chiêm ngưỡng. Những anh chàng học sinh th́ mê đi, quờ quạng đi tới đi lui, làm rơi cặp sách cũng không biết. C̣n các cô th́ thèm thuồng, mơ có ngày cũng lớn lên đầy hấp lực giết người như vậy. Dĩ nhiên, theo Kim, ḿnh là người Việt nhỏ con, không thể nào so sánh với tài tử Mỹ, nhưng cũng có phần yểu điệu, mơ màng không kém. Nhất định Kim sẽ trở thành một thiếu phụ tài sắc vẹn toàn, hạnh phúc chứa chan, bên một chàng hoàng tử, giờ này đang tập cưỡi ngựa, bắn cung...

Giấc mộng của Kim cũng theo với thời gian mà lớn dần. Trong lứa tuổi vô tư, chỉ ăn và học, Kim không biết rằng cuộc đời là một chuỗi dài những chiến đấu, đôi khi tuyệt vọng. Và càng đẹp, càng quyến rũ, lại càng gặp phải nhiều thảm cảnh đớn đau. Như Nguyễn Du đă viết trước từ cả trăm năm: “Trời xanh quen thói má hồng đánh ghen..”

Kim không hề chuẩn bị cho ḿnh cả một tương lai u ám. 

      CHƯƠNG HAI

    BA LẸM 

  Ba Lẹm trừng mắt nh́n tên đàn em thập tḥ trước cửa:

  - Chi dậy, mậy? Nói chi nói đại đi, lấp ló hoài!

  Tên đàn em lúc đó mới bước hẳn vô trong căn pḥng luộm thuộm đầy da giầy, ḱm kéo, và những đôi giầy đóng dở. Nó găi găi đầu:

   -Dạ...đại ca. Có một mạng mới đang nhập dô khu của đại ca. Em thấy nó đang kiếm cái chi, nghi nghi là “cớm” đó, đại ca.

   Nhăn cái  mặt có một vết thẹo bằng đồng tiền cắc, dấu vết lần bị lác nặng làm lở da rồi xức thuốc lác “Ông Tiên” quá mạnh tay, Ba Lẹm “hừ “ một tiếng nghe như trâu thở, rồi hất hàm:

   -Bộ không biết cách giải quyết hả? Cho thằng Út Lé theo dơi rồi báo cho tao hay. Đứa nào lạng quạng vào đây kiếm chút cháo, tao đập chết mẹ. Đi mau đi!

  Đực Thỏ Đế, tên đàn em “dạ” một tiếng nhỏ, rồi biến ra ngoài cửa. Nó sợ đứng lâu, đại ca Ba Lẹm nổi hứng đá cho một cước là thấy mụ nội.

   Đại ca Ba Lẹm nổi tiếng là có cú đá bằng ống quyển mạnh kinh hồn. Dù là chủ một tiệm giầy ở trong ngơ hẻm Phạm ngũ Lăo, chuyên đóng giầy cho mấy công tử bột trong khu vực nhiều ngơ ngách này, Ba Lẹm lại luyện được đôi ống quyển cứng hơn thép. Phải nói là cứng hơn thép v́ có lần nổi hứng biểu diễn, Ba Lẹm đang đứng cạnh chiếc cột sắt tại trạm xe buưt, bỗng giơ chân đá một cú trái bằng ống quyển vào chiếc cột nghe một tiếng “cành” làm chiếc cột h́nh chữ “L” gập xuống. Đàn em đang sững sờ nh́n chiếc cột xe buưt gẫy gập th́ Ba Lẹm lại bất th́nh ĺnh tung chân phải lên làm một cú thứ hai bật ngược chiếc cột trở lại. Điều làm đàn em kinh hoảng là ống quyển của mọi người đều rất nhậy cảm, chỉ hơi va đụng vô là đă đau điếng, đằng này, Ba Lẹm lại dùng cái chỗ nhậy cảm ấy làm vũ khí, th́ phải nói là khó có người thứ hai trên thế gian. Bởi vậy ai nghe danh Ba Lẹm đều kinh hăi lánh xa, v́ e ngại mà vô phúc trúng phải cái ống quyển ấy th́ coi như đời tan nát.

  Thật ra Ba Lẹm lại không hung dữ, không nóng bậy, chỉ lâu lâu hù đàn em chút thôi. Hiếm khi dợt đàn em thật sự hay tung cú đá sấm sét ấy vào những đối thủ của ḿnh, v́ bạo lực, theo Ba Lẹm, chỉ áp dụng  khi nào cùng đường, không c̣n chọn lựa nào khác. Ba Lẹm thường nói: “Cú đá của tao một khi đă bay ra th́ không thể không dính máu.” Trường hợp biểu diễn đá cái cột sắt cho đàn em kính phục th́ lại khác. Chiếc cột không đổ máu, nhưng có dính chút máu của Ba Lẹm v́ chiếc quần vải “Óclông” không thể chịu nổi sự va chạm quá mạnh đă rách ngay, để lộ làn da của Ba Lẹm cũng vấy chút máu. Tuy được rèn luyện từ hồi nhỏ nhưng dù sao da cũng là da, đụng phải sắt, nên bắt buộc phải xước đi một chút, làm máu bắn ra, dính cả vào chiếc cột. Tuy vậy mặt Ba Lẹm vẫn ung dung, lại c̣n búng tay cái “chóc” cho tên đàn em đứng gần. Tên này vội vàng rút ra một điếu thuốc lá Capstan, đưa vào tay đại ca rồi móc túc ra lấy chiếc quẹt Zippo ra bật ngay. Ba Lẹm hít vài hơi thật dài rồi trao lại cho tên đàn em. Hai chân chỉ hơi rung rung. Tên đàn em vồ lấy điếu thuốc, hít lấy hít để.

   Tật của Ba Lẹm là như vậy đó, không thích hút nhiều nhưng lại luôn tay có điếu thuốc khi không cầm chiếc giầy hay chiếc đục. Nghề đóng giầy của Ba Lẹm th́ thật khó có ai bằng, ngay cả “Giầy Gia” là hiệu giầy nổi tiếng ở Saigon những năm 62, 63 đó. Cho nên, dù cho tiệm giầy của Ba Lẹm ở trong một ngơ hẻm, nhưng rất nhiều công tử hay ṃ đến đặt hàng. Ngoài lư do giầy của Ba Lẹm đóng thật vừa khít, gọp ghẽ, hợp thời trang, mũi nhọn tới chỉ, cũng c̣n lư do khác đó là nhờ cậy vào Ba Lẹm mỗi khi có đụng chạm. Nếu đă được làm quen với Ba Lẹm rồi th́ đố tên nào dám gây gổ, dù cho đó là đàn em Lâm Mặt Mụn, hay Hùng Rỗ. Chỉ cần nói là “tui là đàn em của đại ca Ba Lẹm” là đủ để cho mấy tên ba trợn kia lập tức rút lui ngay. Do đó, dù cho giầy luôn luôn được giao trễ hẹn, các công tử vẫn vui vẻ mà chờ.

   Ba Lẹm chỉ có mỗi thói xấu là hay hứa lèo về ngày giao hàng, ít khi nào đúng hẹn. Chuyện cũng dễ hiểu v́ nhiều khi đang đóng giầy, lại có vụ đụng nho nhỏ nào đó, có em nào đó đến kiếm đại ca, có cảnh sát hỏi thăm về một vết thẹo mới trên mặt của cậu hai nào đó, có bà già Ba Tri nào thưa kiện về những khuôn mặt bí mật ẩn ẩn hiện hiện đầy nghi ngờ tại khu của bà.. vân vân và vân vân. Không thiếu lư do để đại ca trao hàng trễ, chưa kể những lần đại ca phải vô bót nằm hai ba ngày để lấy khẩu cung về một vụ đổ máu nào đó liên quan đến con một ông sĩ quan nào, công chức nào quanh vùng. Rồi đâu cũng vào đấy, Ba Lẹm chỉ “nằm ấp” cùng lắm là hai ngày v́ không bao giờ có chứng cớ vững vàng là Ba Lẹm tham dự vào những chuyện ăn cắp ăn trộm vặt, hoặc dính líu đến thuốc phiện, ma túy. Ba Lẹm vốn là dân lao động chính tông mà, lại thêm được đàn em thương mến, hết ḿnh bảo vệ, khi nào cần th́ đua nhau nhận tội giùm. Cùng lắm là ở tù vài tháng, không giết chết người th́ không bị án tử. Trong thời gian nằm ấp, đàn em được đại ca luôn tay tiếp viện, không thiếu thứ ǵ, nên dù có ở tù giùm đại ca cũng thấy khỏe re. Khi ra tù, là đuợc đại ca cưng chiều tới chỉ, tha hồ gái giếc, nhậu nhẹt    

   Thực tế, không giống như những đại ca khác tham tiền, tham gái nên đánh nhau, dành giật tùm lum, rồi nhớp nhúa cả vụ hít, chích, nên dễ vô khám, Ba Lẹm thành đại ca một nhóm du đăng cũng chỉ v́ ham vơ nghệ mà thôi. Đánh lộn vài trận tưng bừng là đủ cho mấy tay thanh niên lạng quạng tung lên thành đại ca. Thêm khuôn mặt cô hồn, lầm lầm ĺ ĺ, nhất là vết sẹo lác nằm ch́nh ́nh trên má, làm cho lũ lau nhau thấy nhợn, thi đua o bế, dần dần tạo thành một băng du đăng có tiếng tăm khắp vùng Cầu Ông Lănh, ngay cả những khu  từ cầu Kiệu đổ vào, từ Phan Thanh Giản đổ xuống, qua Huỳnh Khương Ninh, Đinh Tiên Hoàng, nhất là khu chợ Đa Kao, đâu đâu cũng nghe danh Ba Lẹm. Những tay trộm vặt, móc túi khách hàng, những chị em ta làm ăn quanh vùng đều một ḷng thần phục. Móc được món ǵ hay, lạ, là mấy cậu nhóc dâng lên đại ca “thưởng lăm”, nhưng nếu bị bắt, thà bị đánh đ̣n tung người, cũng không thằng nhóc nào dám khai tên đại ca. Các chị em ta th́ lúc nào cũng sẵn sàng ‘t́nh cho không, biếu không”. “La mua se pua riêng” là tên của một bản hát nổi tiếng hồi đó, chị em ta thuộc nằm ḷng, gặp đại ca là hát liền dầu chẳng hiểu tiếng Tây tiếng u ǵ.  Cho nên đại ca cứ tàn tàn vừa làm công nhân đóng giầy lương thiện vừa làm trùm một khu đông đúc, hưởng thụ đầy đủ mà không cảnh sát nào muốn bắt giữ thật sự. Ôi, chuyện nhỏ mà, có chi mà làm ồn lên. Như vậy mà oai danh Đại ca Ba Lẹm vững măi cho đến ngày hôm nay, khi tên Đực Thỏ Đế lại chạy vào, hớt hải:

   -Đại ca! đại ca! Nó... nó... kiếm chiện rồi!

   Ba Lẹm thủng thỉnh đặt chiếc giầy đang khâu dở xuống đất, ngước lên “hừ” một tiếng:

   -Chuyện ǵ?

   Tên đàn em đưa tay vuốt ngực rồi nuốt nước miếng cái “ực”, rồi mới mở miệng:

   -Nó.. nó.. dợt thằng Út Lé nằm thẳng cẳng rồi!

   Hơi giật ḿnh, Ba Lẹm trợn mắt nh́n đàn em:

   -Đ. m! Thằng nào chơi ngon dậy?

   Thấy mặt đại ca giận dữ, Đực Thỏ Đế hơi dợm bước lùi ra cửa:

   -Đại ca.. ra mà xem. Hồi năy, em nói thằng Út Lé theo dơi, rồi hông biết làm sao mà thằng Út Lé gây với nó, thằng Út Lé túm lấy áo nó, nó mới vung tay lên, thằng Út Lé nằm đài luôn... em chạy d́a đây, báo cáo với đại ca...

  Nói xong, tên đàn em bước lùi hẳn ra ngoài, như sợ Ba Lẹm cho nó là nguyên nhân gây nên vụ Út Lé nằm đài. Ba Lẹm nghiến răng lại. Lần đầu tiên trong bao nhiêu năm, mới có một thằng dám xông vào khu vực Ba Lẹ dợt đàn em nằm thẳng cẳng. Tên này thiệt dám vuốt râu hùm. Đ. m! Chỉ cần một cú đá thôi, mày sẽ nằm đài ngay. Ba Lẹm thủng thỉnh đứng dậy vươn vai, múa quyền mấy đường cho dăn gân cốt, rồi cứ ở trần, mặc xà loỏn như vậy  mà bước ra cửa:

   -Đâu? mày chỉ đường cho tao. Nó đứng chỗ nào?

   -Dạ, dạ, nó đứng ở khu nhà thằng Tám Búa, gần góc đường Phạm Ngũ Lăo đó, đại ca.

   Không hỏi thêm một lời nào nữa, Ba Lẹm bước những bước dài về phía trước.

                                                     

      CHƯƠNG BA

TẤN TÂY VÀ TRỊNH XÙ 

  Tấn đứng bối rối trước một tên thanh niên lé mắt, ăn mặc luộm thuộm rơ ra một tên du đăng tép riu, chiếc quần túm ống có nhiều vết dầu loang, áo bỏ ngoài nhầu nát. Anh chỉ muốn kiếm thằng bạn, không muốn gây sự với ai hết, nhưng thái độ của thằng này đúng là muốn gây chuyện:

  -Ê! Đ. m! Mầy ngon hả mậy?

  Tấn cố gắng b́nh tĩnh:

  -Tôi chẳng có ngon ǵ, chỉ muốn đi kiếm bạn.

  Út Lé, chính tên du đăng đó là Út Lé, hất hàm đưa hơi:

  -Mầy trả lời ngon dữ! Bộ dạng mày chắc cớm quá!

  Rồi sấn sổ tới, chỉ tay vào mặt Tấn:

   - Ê! Mầy làm chỉ điểm hả, mậy? Láng cháng dô đây t́m hiểu rồi dề báo cáo với Xếp hả, mậy?

  Thái độ du đăng hạng bét của Út Lé bắt đầu làm Tấn thấy nực. Anh ráng nói nhỏ nhẹ thêm lần nữa:

  -Này, bạn, tôi đă nói tôi đi kiếm một người bạn ở quanh đây. Tại sao bạn lại cứ muốn gây sự như thế chứ? Mà bạn là ai mà chặn đường người ta rồi đ. m. um xùm. Tôi nói cho bạn hay, tôi rất ghét ai chửi thề.

  Út Lé cười hăng hắc. Thấy bóng cứng cựa của Tấn, Út Lé đă hơi nhợn, nhưng nh́n quanh, thấy một lũ con nít đang đứng xem rần rộ, Út Lé hùng lên, muốn trổ tài:

  -Đ.M.! Tao muốn đ. m. ai là tao làm! Mày là cái thớ ǵ mà lên mặt dậy đời.

  Máu nóng đă bốc lên mặt, Tấn gằn giọng:

  -Tôi nói cho bạn hay, một lần nữa mà bạn chửi thề, là tôi không nể nang ǵ nữa.

  Lỡ cưởi lên lưng cọp th́ cưỡi luôn, Út Lé vênh mặt với lũ con nít và h́nh như có một vài tên trong băng của Ba Lẹm vừa trờ tới nữa, nó bước tới sát mặt Tấn, chỉ tay vào ngực anh, kênh kênh:

  -Đ...

  Chưa kịp nói hết chữ “má”, Út Lé bỗng thấy ḿnh bốc lên cao rồi té xuống đất cái “ầm”, đầu dập xuống đất nháng lửa, hoa cả mắt, chả c̣n biết trời cao đất rộng là ǵ nữa. Tấn đă dùng một đ̣n Nhu đạo “Uki Goshi”, tay trái chụp lấy tay phải Út Lé vừa dí tới, tay phải ṿng ngay sau lưng Út Lé, kê hông vào và hất bổng tên du đăng nhóc t́ lên, rồi quật xuống đất chỉ trong một chớp mắt. Vốn không muốn gây chuyện to lớn, nên Tấn mới dùng một phần công lực, vừa quật vừa đỡ cho đầu Út Lé không bị đập mạnh xuống gạch. Nếu Tấn chỉ tung người Út Lé lên rồi mặc cho nó té xuống đâu th́ té, có lẽ hồn Út Lé đă chu du địa phủ. Tên du đăng hết hồn hết vía, ngơ ngác măi mà không đứng dậy được. Nh́n dáng vẻ bơ phờ của nó, Tấn thấy tội nghiệp, giơ tay ra đỡ nó đứng lên. Vừa sợ vừa hăi, Út Lé nh́n quanh về phía lũ con nít đang cười tồ tồ,vỗ tay loạn xạ. Út Lé mắc cở, quay qua gây với tụi nhóc:

-Đủ..

  Vừa nói xong chữ “đủ”, Út Lé giật ḿnh, thụt lưỡi lại, không dám tiếp tục. Tấn cười cười khi nhận ra sự thay đổi lớn trong đời tên du đăng nhóc này, anh nói:

  -Tốt, biết điều thế là tốt đấy. Thôi, tôi đi nghe, bạn.

  Anh xoay người, tính bước đi vừa lúc có tiếng nói hậm hực nghe như tiếng gừ của thú dữ:

  -Ê! Đứng lại! Đi đâu vội vậy, mày?

   Nh́n về phía tiếng nói, Tấn hơi giật ḿnh thấy nguyên một băng du đăng đă đứng đón anh từ hồi nào rồi. Đứng trước hàng quân, là một du đăng thứ thiệt, ở trần, bắp múi ú na ú nần, mặc quần xà loỏn để lộ ra bắp chân chắc nịch. Những thớ gân nổi rơ lên cuồn cuộn. Anh hơi lo lo. Thế này là không xong rồi. Chắc lại đánh lộn nữa. Không tránh khỏi rắc rối to. Mà, tụi nó đông quá thế? Ở đâu ra mà nhiều vậy? Toàn những tay bậm trợn không à? Giải quyết làm sao đây? Dù sao,  anh cũng cố hít vài hơi dài một cách nhẹ nhàng, vận khí cho tỉnh táo hơn. Chờ một vài giây cho hơi thở thấm vào cơ thể, Tấn mới hỏi từ tốn:

  -Các anh muốn ǵ mà chặn đường tôi?

  Ba Lẹm hất hàm về phía Út Lé:

  -Mày vừa đánh đo ván đệ tử tao?

  Tấn nhẹ giọng phân bua:

  -Tại anh đó, tự nhiên chặn tôi lại, c̣n chửi thề um xùm. Tôi đă nói anh ấy là không nên chửi tôi như thế, nhưng anh ấy lại c̣n tính nắm áo tôi nữa. Tôi phải tự vệ mà thôi.

  -Mày nói thế là đủ sao? Mày biết luật giang hồ không?

  -Luật giang hồ là cái ǵ? Tôi chưa từng nghe.

  -Mẹ! Luật giang hồ là luật giang hồ. Mày đánh đệ tử tao một cú, tao dọng lại mày một quả. Mày chơi đệ tử tao ngất ngư, tao phải dợt cho mày nằm đài luôn. Nếu mày không muốn nằm đài, mày phải xin lỗi tao, xin lỗi đệ tử tao.

  Giọng nói th́ mạnh, nhưng dáng vẻ Ba Lẹm không có vẻ muốn cho Tấn “nốc ao” v́ dù sao th́ thấy thằng đệ tử của ḿnh thường ngày đánh lộn cũng không đến nỗi nào mà chỉ bị có một cú đă nằm thẳng cẳng th́ chắc thằng này cũng có “nghề” kha khá, chắc ǵ kẻ nằm đài là nó!

  Tấn cũng đoán thấy thằng du đăng kia cũng c̣n đang ngần ngại, nên anh nhún vai:

  -Tôi không biết mà có biết cũng chẳng làm sao hơn.

  Yên lặng một vài giây, Ba Lẹm đổi đề tài:

  -Tao thấy mày có vẻ cớm quá!

  Tấn lắc đầu:

  -Tôi không phải cớm. Tôi chỉ đi t́m một người bạn ở gần đây. Trước tôi có vào một lần, nhưng lâu quá, nên quên rồi.

  Ba Lẹm lại hất hàm:

  -Thằng bạn mày tên ǵ? Nói xạo, tao dợt  cho mày một trận.

  Tấn suy nghĩ một hai giây rồi nói:

  -Bạn tôi là Trịnh. Trịnh Xù. Tóc nó lúc nào cũng rối bù xù lên.

  Vừa nghe tên Trịnh Xù, Ba Lẹm có vẻ thắc mắc:

  -Mày làm sao mà quen với nó?

  -Nó là bạn học của tôi năm ngoái.

  Ba Lẹm dịu giọng hơn:

  -Thiệt không? Tao cho người đi gọi nó. Mày nói láo, chết với tao.

  Tấn mừng rỡ:

  -Được vậy th́ tôi cám ơn anh. Tôi không nhớ nhà nó nữa.

  -Được, mày đứng đây chờ.

   Nói xong, Ba Lẹm hất hàm về phía Út Lé. (Ba Lẹm luôn có thói quen hất hàm mỗi khi nói chuyện với đàn em.)

  -Mày đi gọi thằng Trịnh Xù lại đây.

  Út Lé chỉ chờ có cơ hội để chạy khỏi chỗ ḿnh mới bị té nặng, mất mặt bầu cua, nên rảo bước đi ngay. Cả bọn đứng lại chờ, không ai nói một lời nào. Tấn đứng nh́n quanh quất vào xóm nhà lá lụp xụp; những mái tôn nham nhở, rỉ sét; những miếng ván làm vách đă muốn long ra; những cánh cửa xộc xệch; và con đường lởm chởm gạch, đất, xi măng. Tiếng con nít ḥ reo ở ngơ bên cạnh. Tiếng mẹ la hét, mắng con. Tiếng heo ủi đất ụt ụt và giọng người xướng ngôn viên nào đang nói lèo nhèo trên đài phát thanh giữa buổi trưa nắng, hợp lại thành một thứ âm thanh hỗn tạp nhưng quen thuộc của những xóm nghèo thành phố.

  Chừng năm sáu phút sau, có tiếng chân người bước tới và một giọng reo vui:

  -Ê! Đ. M.! Thằng Tấn Tây!

   Tấn quay lại để thấy Trịnh Xù đang vẹt lũ du đăng ra, phóng tới. Theo sau là Út Lé với vẻ mặt ngượng ngịu. Tấn cười:

  -Mày! Mẹ kiếp! Tao đi t́m mày bị lạc.

  Trịnh chỉ nh́n qua cũng rơ t́nh h́nh. Anh vội tiến tới chỗ Ba Lẹm, phân bua:

  -Anh Ba! Đây là thằng Tấn Tây, bạn thân của em. Nó học chung nội trú với em năm ngoái, đó, anh Ba!

  Rồi cười giă lả:

  -Nó trắng như Tây lai, nên tụi em gọi nó là Tấn Tây.

   Quay lại với Tấn, Trịnh nắm tay dắt tới, trịnh trọng như trong một nghi lễ:

    -Anh Ba, thằng này là Tấn Tây.

  Nháy mắt với Tấn, Trịnh tiếp:

  -Mày, đây là anh Ba của tao. Chào ảnh đi.

  Tấn không biết nói sao, chỉ cười cười:

  -Chào anh Ba.

  Ba Lẹm nh́n cả hai đứa với cặp mắt thân thiện hơn;

  -Thằng kia là Bắc Kỳ ăn cá rô cây, mày là Nam Kỳ ăn giá sống, sao lại thân nhau được?

   Tấn và Trịnh đều cười. Trịnh nói:

-Tui đă nói với nó là hễ mày mà bị đụng xe, người ta thấy đít mày ḷi ra cọng rau muống. Nó lại nói với tui là hễ tui mà bị đụng xe, thế nào cũng ḷi ra cọng giá sống. Tụi tui đánh nhau tá lả, nhưng rồi cũng huề.

  Cả bọn cười hề hề. Không khí vui vẻ trở lại.

  Dù sao th́ Trịnh không muốn đứng lâu tại chỗ này, anh lôi Tấn đi:

  -Thôi, anh Ba, tụi tui đi nghe. Hồi nào rảnh, tui dắt nó lại, rủ anh đi làm một ly xây chừng chơi, nghe anh Ba.

  Ba Lẹm hậm hừ, rồi quay lại, hất hàm cho lũ đàn em giải tán.

  Tấn vuốt ngực:

  -Mẹ! Hú hồn! Chút nữa th́ tao lại phải đánh lộn nữa. Mày mà không ở nhà, th́ tao không biết tính sao.

  Nghiêng người qua nh́n Tấn, Trịnh chửi thề:

  -Đ. m! Mày đă tới nhà tao ăn cơm rồi mà không nhớ ǵ hết trơn à! Mẹ! Tao ở ngay mặt đường, mày lại đi ḷng ḍng trong ngơ, không đụng chuyện sao được. Mày hôm nay hên lắm, Ba Lẹm chưa ra tay đó. Cỡ mấy cái đ̣n Judo của mày làm sao đánh với anh ấy được.  

  Tấn cười:

  -Tao biết là Ba Lẹm có cái đ̣n đá ống quyển đă truyền lại cho mày, dĩ nhiên là phải ngon hơn mày với tao rồi. Nhất là hôm nay..

  Tấn ngưng lại nửa chừng làm Trịnh sốt ruột. Trịnh hỏi:

   -Đ. m! Hôm nay làm sao? Bộ mày bệnh hả?

  Câu hỏi chân t́nh làm Tấn rung động. Có lẽ chưa có ai chơi với anh như cái kiểu của

Trịnh, vừa du đăng, vừa t́nh cảm. Tấn cười buồn:

  -Trên đời này, chỉ có mày là “đ. m” với tao mà không bị nằm đài. Mày hỏi thăm tao một câu là chửi má tao hai câu.

  Trịnh hơi hối hận:

  -Tao xin lỗi. Tật tao quen rồi. Mày đừng giận.

  -Giận thế chó nào được mà giận. Giận th́ tao đă không đến t́m mày.

  Suy nghĩ một lát, Tấn nói tiếp:

  -Hồi năy, tí nữa th́ tao té. Đánh thằng lé mắt kia mà tao gượng măi mới đứng được.

Trịnh nh́n thẳng vào mắt Tấn:

  -Sao vậy? Mày bệnh hả?

  Tấn thở dài:

  -Không phải bệnh, mà là tao... đói.. Hai ngày nay, tao không có ǵ ăn.

  Trịnh kêu lên:

  -Trời đất! Mẹ kiếp! Sao mày không nói ngay?

  Rồi, lúng túng, Trịnh hỏi:

  -Đ. m.. Ủa, tao xin lỗi. Sao mày không về nhà?

   Ngước mặt nh́n lên trời như t́m một ngôi sao số phận nào đó hiện ra vào giữa trưa, Tấn buồn bă nói:

-Tao bỏ nhà đi rồi. Không muốn về nữa. Tháng trước, tao viết thư cho bà già tao là khi nào tao làm nên sự nghiệp, tao mới về.

  Trịnh yên lặng. Tấn tiếp:

  -Mày biết là sau khi tao đậu Tú Tài,  mẹ tao bắt tao đi kiếm việc làm, làm ǵ cũng được, miễn là đem tiền về nhà. Tao t́m việc không ra, bả cứ la tao hoài, tao hận đời quá, căi lại bả, nói bả chỉ ham tiền. Bả dợt tao một trận tới cữ luôn. Sáng, tao dậy sớm, để lại cái thư cho bả rồi chuồn.

   -Vậy... mày ở đâu?

   -Tao ở nhà thằng bạn. Nó cho tao tá túc tại căn gác riêng của nó. Có điều là tao không muốn làm phiền nhà nó về việc ăn uống, nên nói láo là có chổ ăn cơm tháng rồi. Để cho họ khỏi nghi, tao cứ đi lang thang suốt ngày ngoài đường. Tao đi kiếm việc. Đầu tiên, tao đi kèm trẻ em. Được mấy tháng th́ nghỉ. Sau, tao đến bà mợ tao bán thịt ḅ ở chợ Tân Định, làm được ít hôm th́ bỏ. Lư do dài gịng lắm, tao sẽ kể sau.

Ngừng lại một giây, nh́n thấy mắt Trịnh đang theo dơi say mê, Tấn đành kể tiếp:

  -Tao... đến mấy chỗ cậu, mợ, chú, d́; đâu đâu cũng từ chối. Đến một ông anh họ, ông cũng đang lao đao không giúp được ǵ tao, nhưng ông có hẹn sẽ lo cho tao tối đa. Trước mắt, ông ấy cho tao ít tiền rồi dục tao về nhà, ăn đỡ, sau sẽ tính, nhưng tao nhất định không về. Mới viết thư từ giă mà vác cái mặt về ăn bám, tao thà chết không làm. Hai ngày nay, tao không có ǵ bỏ bụng. Sau đó th́ cũng ông anh họ đó cho tao cái đồng hồ vàng để đem đi cầm, lấy tiền ăn. Hết tiền, ổng lại cho tao cái áo vét, tao cũng đem đi cầm luôn. Rồi ông ấy cho tao cái bút Parker, cầm tuốt. Bây giờ, hết đồ cho rồi. Ông bác tao biết, chửi ông anh họ tao quá chừng. Ông ấy bảo: “Có cái quần xi líp cũng đem cho nó đi.” Tao xấu hổ quá, chỉ muốn chết. Tao không muốn làm phiền ông anh họ tao nữa.

  -Oâng ấy tốt dữ vậy mày?

  -Ừ, tao chưa thấy ai tốt như ông ấy, dù ông chỉ là con ông bác họ, cũng xa xa rồi. Nguời như ông ấy rất hiếm. Hôm ông ấy bị ông bác tao chửi, tao xấu hổ quá, mới tháo cái đồng hồ ông ấy cho, để lại trong pḥng ông ấy rồi chạy. Oång chạy theo tao ra ngoài ngơ, nhà ông ấy ở trong ngơ đường Thoại ngọc Hầu, gần nghĩa địa Thánh Minh Tương Tế, ông cứ dúi vào tay tao cái đồng hồ, nói: “Cái này là của tao cho mày, không phải của bác. Mày cứ cầm lấy, không tao giận mày, hết anh em luôn.” Tao phải cầm mà nước mắt cứ chẩy ra.

  Trịnh cúi đầu, cái dáng vẻ cao bồi du đăng cũng muốn biến đi đâu mất:

  -C̣n mấy ông anh, bà chị mày đâu? Không ai giúp mày cái ǵ à?

  -Anh cả tao th́ theo vợ, quên luôn đứa em út. Chị dâu tao th́ khắc khe lắm. Hôm qua, tao đói quá, ṃ vào nhà ông ấy ở Trương công Định, nhà ông ấy làm thợ may. Vừa bước vào cửa, thấy mùi canh cải cúc thơm lừng, tao nghiến răng tính ĺ mặt ra, ở lại ăn đỡ, nhưng bà chị tao “táp pi” tao liền. Bả nói: “Hôm nọ, chú c̣n mượn tôi hai mươi đồng, bao giờ trả đây?” Tao lúng túng một hơi rồi lặng lẽ ra khỏi nhà. Mày biết, hai mươi đồng được bốn ổ bánh ḿ, mỗi ổ năm đồng. Ăn được hai ngày th́ hết. Tao có qua nhà ông anh họ tao ở Ngă Sáu, vừa mới tḥ miệng ra hỏi mượn tiền, bà chị tao ré lên ngay: “Gớm, ngày hôm nay nhà tôi cũng không có tép ăn, có đâu ra tiền mà cho chú mượn.” Tao phải nuốt lệ ra về. C̣n mỗi bà chị Hai của tao, thương tao, nhưng lại theo ông anh rể đi lên Cần Thơ đóng quân rồi. Mấy anh chị khác của tao tản lạc cả. Không biết ở đâu. Mẹ tao buồn bực quá nên dồn đ̣n vào thằng út là tao, đánh chí tử. Mấy lần tao bị đánh nặng quá, đă mê đi “bắt chuồn chuồn” rồi.

  -“Bắt chuồn chuồn” là cái quái ǵ?

  -Ở quê tao, mỗi khi đi bắt chuồn chuồn th́ mấy ngón tay cứ quíu lại. Người nào sắp chết cũng thấy mấy ngón tay quíu lại, nguời ta gọi là bắt chuồn chuồn.

   -Má mày dữ vậy à?

  -Bà nóng tính, tao lại chọc gan bả. Khi bà lên cơn giận, chửi tao, tao lặng lẽ cởi trần ra, kéo cái ghế đẩu ngồi giữa nhà, chọc tức bả “Này, mẹ đánh con đi!” Thế là bà nổi cơn, đánh tao bất tỉnh. Mới đầu bà c̣n đánh vào lưng, tao lại gan ĺ đếm “một, hai, ba, bốn..”, đến khi bà điên lên, quất cả cây thước gỗ vào đầu tao th́ tao lăn quay ra. Có lần bà quất tao bằng cây sắt khều than, có lần bằng xe điếu bằng đồng, quăn cả xe điếu luôn. Bả vớ được ǵ quật cái đấy.

  Trịnh bùi ngùi:

  -Mẹ, đời! Nhưng cũng tại mày cà chớn, chọc bả làm chi.

   Tấn cười buồn, dỡn bằng câu tiếng Pháp:

  -Đời, “c’est la vie”, T́nh, “c’est l’amour”, Tiền, “c’est l’argent” mà mày.

Trịnh chửi thề:

  -Mẹ kiếp, giờ này mà c̣n tiếng Tây, tiếng u cái con khỉ...

  Tấn cười ha hả. Lẫn trong tiếng cười có nước mắt.

   Ngậm ngùi một lát, Trịnh đột ngột ngửng đầu lên:

  -Mẹ, tao đi kiếm tiền cho mày.

  Tấn ngơ ngác:

  -Mày kiếm tiền cách nào?

  Trịnh quả quyết:

  -Cứ đi theo tao. Tao bảo làm ǵ, mày làm đấy là được.

  Rồi kéo Tấn xăm xăm bước đi.  

                        CHƯƠNG BỐN

                        ĐEN BẠC 

    Kim thở dài, ngày ấy nay c̣n đâu? Kim bây giờ không c̣n là Kim Nhí nữa mà là Kim Salem rồi. Không c̣n làm nũng ai, không c̣n nuớc mắt long lanh nữa, Kim đă là người của thiên hạ.  Tuy không bán thân mà chỉ làm gái nhẩy, Kim Salem, người đẹp của vũ trường Diamond, vẫn là chỉ đuợc coi là một con đĩ hạng sang trước mắt khách hàng, nên mọi người chỉ muốn hưởng thụ, dầy xéo. Thực sự, Kim không giống như những em “ca-va” khác, lúc nào cũng sẵn sàng đi với khách, kiếm thêm tiền. Trong khi các chị em giành nhau lẳng lơ để trở thành vợ bé của một vài nhân vật “bảo vệ” của tiệm như tay Đại Uùy Chỉ Huy Phó Cảnh Sát Quận, ông Trưởng Toán Bài Trừ Du Đăng... hoặc một vài nhân vật lớn khác, Kim chỉ đứng làm đẹp cho quán, tiếp đăi khách một cách lịch sự, để khách mê mẩn trở đi trở lại hoài. Những tay khách sộp lại  thường biết điều, lẳng lặng đến, lẳng lặng đi, không ồn ào, và c̣n chi đẹp cho các em nữa. Họ cũng sợ vợ con, sợ tai tiếng, sợ mất nồi cơm ngon. Tính nết của Kim như vậy, nên khách đến chơi cũng có phần đối xử đặc biệt không như những em “ca-va” khác. Đa số khách đến để gặp Kim và tán tỉnh vài câu bay bướm. Nhưng cũng không thiếu vài thằng ba búa, nhậu như hũ ch́m, vừa gặp Kim là tay chân líu quíu chỉ muốn bốc hốt.  Kim cứ phải né đạn, phải làm bộ đau nhức, ốm, bệnh, để cho những thằng ấy de ra. Nhưng mấy tay nham nhở vẫn nhào dô, bậm trợn:

  -Có bịnh ǵ đi nữa, anh cũng vẫn muốn yêu em. Em đẹp thế mà, không yêu th́ chết không nhắm mắt.

  Nhiều thằng làm hỗn quá, khiến chị quản lư phải can thiệp:

  -Thôi, cậu, cậu tha cho em nó đi. Nó đang bệnh mà. Không nh́n thấy mặt em nó xanh lè thế kia à?

  Kim chán nản, nhiều khi chỉ muốn chết quách. Sao đàn ông lại chỉ là những thằng đực lúc nào cũng chỉ áp dụng có mấy động từ bậy bạ, không c̣n ǵ khác hơn nữa sao? Có động từ “yêu” không? C̣n khuya ạ! Làm chó ǵ có yêu với đương! Chắc chỉ trong truyện tiểu thuyết hoang tưởng hay trong phim, đóng giả với mục đích gạt gẫm con người ta mà thôi. Kim lắc đầu, thở dài. Em không ngờ đời em lại trôi vào cái ngơ cụt dơ bẩn như thế này. Chỉ v́ một phút yếu ḷng với thằng khốn nạn đó, cái thằng miệng ngọt như mía lùi, nhưng ḷng dạ khốn nạn c̣n hơn  những thằng khốn nạn khác ngàn lần, v́ nó là bà con xa nữa. Thằng Kiểm, con nhà chụp h́nh. Hắn lợi dụng t́nh họ hàng, lợi dụng những giấc mơ  của Kim đă kể cho hắn nghe, để tung một chiến dịch ra ḥng chiếm được em, khi Kim mơ màng v́ những món quà đáng giá mà hắn tặng, những lời nói ngang tàng, hùng dũng như hoàng tử, những hứa hẹn mạnh bạo, và những lần đụng chạm thân t́nh. Trong một ngày kỷ niệm sinh nhật hắn, Kiểm đă xin phép cho Kim tới nhà chơi. Nghe nói Kiểm muốn nhờ Kim mai mối cho một cô bạn nào đó, mẹ Kim không do dự ǵ, cho Kim đi ngay, v́ nghĩ t́nh họ hàng xa, vả lại nhà Kiểm cũng không xa nhà Kim mấy. Đến nhà Kiểm, thấy chỉ có vài người bạn, Kim đă định về, nhưng Kiểm cứ giữ lại:

  -Bộ chê nhà anh nghèo, không thèm ở lại hả? Hay là chê anh “văn dốt, vũ dát”, không có nhiều bạn?

Kim ngần ngại:

  -Không phải thế, nhưng mà... không có nhiều bạn gái, toàn đàn ông không hà! Em ngại quá!

Kiểm sẵng giọng:

-Thế cô cho tôi là hạng nào? Tôi không bảo vệ nổi cô sao?

  Thấy Kiểm làm mặt giận, Kim vội vàng dịu giọng:

-Thôi, được, em ở lại, nhưng anh phải cản mấy ông bạn anh đó. Em thấy mấy người ấy... trông dữ quá à!

  Và Kiểm bảo vệ Kim thật kỹ, cứ ép Kim uống hết chút này đến chút khác, để đến khi Kim say ngất ngư tại căn nhà của hắn, Kiểm đă chiếm đoạt được sự trinh trắng của Kim. Sau khi lầm lỡ, Kim vừa sợ hăi, vừa giận dữ, hối tiếc muốn phát điên. Nhưng v́ bản tính cả tin, và biết dầu ǵ cũng đă nhúng chàm một lần, Kim đă để Kiểm dắt dẫn từng bước, từng bước vào mê lộ, không rút chân ra khỏi được nữa. Đến khi biết Kim có thai, hắn bắt đầu nói dối quanh, trốn trách nhiệm, nào là “chúng ḿnh là bà con, anh sợ đổ bể ra th́ họ hàng giết chết,” nào là “dù sao, anh cũng chưa ra trường, bây giờ c̣n đang sống nhờ bố mẹ, mà bố mẹ khắc khe lắm, nói chuyện vợ con lúc này là thác với ông bà ấy..” Chỉ qua vài lần thoái thác, là Kim hiểu ư ngay, trong khi cái bụng bắt đầu to dần. Kim tuyệt vọng đă nghĩ đến chuyện tự tử th́ gặp cứu tinh, một người bạn ông anh cả làm bác sĩ, chỉ cho Kim con đường phá thai. Lúc đầu th́ Kim kinh hoảng khi tưởng tượng đến việc giết một hài nhi, sau th́ không c̣n chọn lựa nào khác, Kim đành nhắm mắt đưa chân.

   Việc phá thai xong, Kim lại phải “lỡ” thêm một lần nữa với vị cứu tinh. Ông anh muốn đ̣i công xá, nhưng không bằng tiền mặt mà bằng thân xác Kim. “Kim hiểu cho anh chứ? Anh vẫn thương Kim, vẫn muốn .. gần Kim từ lâu. Anh không cần tiền, chỉ cần em thương lại anh.. một lần thôi. Mọi chuyện trước tới nay, anh sẽ quên hết.” Thế là Kim đành phải trả nợ, nhưng lần này có sự giúp ư kiến của anh bác sĩ đó, Kim không mang hậu quả ǵ. Rồi, nh́n thấy cuộc đời chán chường quá, Kim bỏ nhà đi luôn, thành Kim-Sa-Lem cũng không lâu. Kim muốn trả thù đời, muốn hành hạ các thằng khốn nạn chỉ luôn muốn chiếm đoạt gái rồi bỏ chạy.

  Kim thở dài.  Đă tới giờ lên đường đi làm. Hai tiếng “đi làm” vang trong tai Kim như tiếng chuông. Làm ǵ? Làm đĩ... đĩ... đĩ... Kim bịt tai lại, cố lắc đầu cho tiếng vang đó tan đi, nhưng không nổi, đành phải chạy lại cái máy manhêtôphôn bật lên. Một tiếng “cách” nhỏ, cái cần gật sang một bên. Cuộn băng to bằng cái đĩa bắt đầu quay ṿng. Tiếng nhạc d́u dịu vang lên. Giọng Syvie Vartan, một ca sĩ trẻ đẹp, thần tượng của Pháp, nhơng nhẽo, ngọt ngào:

“C’est le temp de l’amour, le temp de copains, et de la venture ...” Đâu rồi thời gian của t́nh yêu, của bạn bè, của phiêu lưu? Có thật có thời gian đó hay không? Em không c̣n nhớ nữa. H́nh như chỉ là giấc mơ..  Kim chầm chậm tô son lên môi, đôi môi mọng thơm ngày nào giờ này đă trầy trụa.

  Đưa tay khép cửa lại, xỏ ch́a khóa vào, vặn một ṿng, Kim đi chầm chậm xuống thang. Biết rằng có mấy cặp mắt thèm thuồng của mấy gă đàn ông có vợ ở gần pḥng đang lom lom nh́n theo, Kim hơi cúi đầu xuống. Mái tóc ngắn kiểu “đờ-mi gạc-xông” nửa con trai của Kim cũng che khuất được gần nửa khuôn mặt.

  Ra tới đường, Kim uể oải đứng đợi xích lô. Chừng hai phút sau, một chiếc xe trờ tới, tiếng phanh thắng lại nghe rít lên, chói tai. Cô đi đâu? Tới Dancing Diamond  trên đường Tự Do. Mời cô lên.

   Chiếc xe chao đi một chút rồi lướt băng băng trong gịng xe cộ đông đúc của buổi chiều tan sở. Kim nh́n ra hai bên đường. Những gánh hàng rong vội vă. Những chiếc xe đạp chở đầy một dề rau muống. Những đứa trẻ ở trần, mặc quần xà loỏn chạy theo mấy cái niềng xe đạp bằng sắt, tay cầm cái que đẩy cho cái niềng xe chạy ṿng ṿng. Một vài chiếc tắc xi hiệu Đô phin của Pháp sơn xanh vàng vọt qua. Chiếc xe nhà binh chạy ngược chiều, trên xe chở những người lính đội nón sắt, súng chống xuống sàn xe. Gịng người tất bật, vội vă. Đi về đâu, hỡi những con người tất tả? 
 

                              CHƯƠNG NĂM

                TRƯỜNG NỘI TRÚ  

   Vừa bước chân theo Trịnh, Tấn vừa ngẫm nghĩ. Kể ra thằng Trịnh này có khí tiết, có hậu với bạn bè. Chưa biết nó làm ǵ, nhưng chắc là có tiền ăn bữa nay đă. Tấn thân với Trịnh từ hồi học nội trú với nó trong trường Thánh Minh  ở Gia Định. Không biết sao mà hai thằng lại thân nhau dù tính t́nh và gia cảnh hoàn toàn khác hẳn nhau. Tấn th́ hiền lành, thư sinh, con nhà nghèo, vô nội trú v́ mẹ và anh không muốn lông bông; Trịnh th́ cô hồn các đẳng, con nhà giầu, phá của nên cha mẹ tống vào nội trú một thời gian cho bớt quậy. Trường nội trú công giáo Thánh Minh vốn là nơi nhốt những tay quậy, v́ có Thầy Quản Trạc, một giám thị nghiêm khắc nổi tiếng, lại có vơ nghệ nữa. Đứa nào lạng quạng, thầy không ngần ngại phất cho vài roi. Kỷ luật nghiêm minh, nên nhiều người muốn con ḿnh vào đấy để hiền lại. Trường có một dẫy lớp học dài ngang, một đầu tiếp với khu nội trú, đầu kia nối với khu tu sinh và nhà cơm. Nhà thờ trụ ở giữa sân. Một hang đá Đức Mẹ được xây ở gần lối vào khu tu sinh, cho các tu sinh có ra khấn Đức Mẹ th́ rất gần.

   Tấn nhớ măi lần mẹ nói vơí anh hai:

  -Thôi th́ anh không lo cho tôi th́ thôi, c̣n thằng em út đấy, anh liệu cho nó đi học, để nó ở ngoài, thi trượt hoài. Làm sao mà đi làm ăn ǵ được. Tôi nghe nói có trường nội trú Thánh Minh dậy học giỏi lắm, muốn cho nó vào đấy để nên người.

  Anh hai trầm ngâm vài giây, rồi nói:

  -Được, mẹ cứ hỏi tiền học đi, con sẽ đóng cho nó.

  Thế là mẹ đưa Tấn lên trường, xin với Cha Hiệu Trưởng, lại kể lể hoàn cảnh nghèo khổ, Cha lại bớt cho một trăm đồng. Tất cả là một ngàn một trăm, kể cả tiền ăn, học, thay v́ một ngàn hai trăm như người ta. Ngày Tấn lên trường, anh không để ư mấy tới cái dáng củaTrịnh, trông lấc ca lấc cấc,  quần Polyester túm ống, áo Têtơrông bỏ ngoài, cái mặt th́ kên kên, tóc chải kem “brilăngtin” xù ra trông thấy ghét. Nhưng xui xẻo làm sao, Tấn lại đuợc xếp nằm gần với Trịnh, hai thằng hai giường trên. Giường dưới th́ Thanh-răng-dàng, v́ nó có hai cái răng vàng ngay cửa. Anh em cứ thấy nó là vỗ tay và hát: “Cười lên đi cho răng dàng sáng chói, hát lên đi để răng dàng le lói..” Thằng Thanh tức lắm, không làm ǵ được cả lũ mất dậy, đành ôm hận và chờ giờ phục hận. Hôm đó, xui xẻo cho Tấn đứng gần nó quá ở dưới cái giường đôi, vừa giơ tay ra vỗ và hát, th́ bất ngờ thằng răng vàng điên lên, giọng ngay một quả đấm vào mặt Tấn, đỡ không kịp. Tấn lảo đảo v́ quả đấm hằn thù bao ngày đă lên kílô nặng lắm trúng ngay vào mắt. Đấm xong, thấy chột dạ, Thanh vùng bỏ chạy, Tấn rượt theo ṿng ṿng, nhưng thấy tội nghiệp  nó và nghĩ lại thấy lỗi của chính ḿnh, nên Tấn lại đến xin lỗi nó. Thằng Thanh vừa nhận lời xin lỗi vừa dợm chạy v́ biết Tấn “có nghề”. C̣n thằng Thanh-Bùi-Như-Lạc nữa, bởi nó họ Bùi, lúc nào nó cũng khoe có ông chú làm Tỉnh Trưởng mà ăn trộm như ranh. Thằng nào giơ cái bút đẹp ra khoe là kể như sắp mất. Nó có cái tật sưu tầm bút. Một lần, cả bọn tức tối v́ mất bút quá nhiều, nghi ngờ Thanh-Bùi-Như-Lạc, mới dàn hàng ngang ra, đè thằng này ra khám cặp. Khi vừa mở cặp nó ra, mọi người chưng hửng v́ nguyên một hàng dây gài đầy đủ tất cả các bút máy, bút Bic đă từng mất được xếp rất ngay ngắn, không thiếu một cái nào. Hóa ra nó mắc bệnh nặng: bệnh chĩa đồ. Kế nữa là thằng Hiến Mù, lúc nào cũng đeo kính cận to tổ bố, miệng mồm lúc nào cũng oang oang. Thằng này dân Bảo Lộc, nhưng lại học giỏi nhất lớp. Thằng Doanh-vua-nhà-lá, cứ mở miệng là ban phát lệnh y như vua, nhà ở cư xá Phú Nhuận. Cái thằng này có con em xinh quá là xinh, hay mặc áo dài vàng, mỗi Chủ Nhật lên thăm anh, làm bạn bè lé mắt. Cách thằng Doanh-vua-nhà-lá là thằng Lâm-Ś-cà-cồ. Không hiểu tại sao thằng Trịnh lại gọi nó là Ś-cà-cồ, có lần Tấn hỏi th́ Trịnh gật gù:

  -Mày không để ư nó hay xài “chị năm” hả? Sáng ra mặt phờ phạc, học không vô. Không gọi nó là ś-cà-cồ th́ gọi nó là ǵ?

  Vừa nghe tới đây, cả bọn lăn ra cười.

  Gần đó là thằng Long sứt, học đệ tam, con nhà thuốc bắc Con nai vàng ở Tân Định, ỷ nhà giầu, hay ra cái điều ta đây, thấy gái là tán như điên. Thằng Quang cận, học đệ tứ, cũng hơi dễ thương. Rồi mấy thằng đàn em học lớp dưới nữa, Tấn không để ư. Chỉ có thằng Trịnh là Tấn không mấy ưa, nhưng rồi một cơ hội làm Tấn khoái chơi với nó.

   Hôm đó, một thằng lớp đệ tam bất thần bị hai thằng du đăng ở đâu nhẩy vô trường đập. Cu cậu học đệ tam nhưng can đảm chỉ cỡ đệ thất, nên chịu trận ôm đầu cho hai thằng kia đấm đá liên hồi. Tấn và Trịnh nghe ồn ào, chạy ra khỏi lớp. Nh́n anh chàng học tṛ kia bị nện, Tấn chưa kịp phản ứng ǵ v́ bản tính vốn hiền, lại chưa quen đánh lộn thiệt, Trịnh đă lao ra như cái máy. Một tay gạt thằng du đăng ra, một tay đẩy anh học tṛ này vào lớp, Trịnh hất hàm với hai thằng kia:

  -Đ. m. tụi bay, đến đây đánh bạn tao, hả mầy?

  Hai tên du đăng nghinh nghinh, vung tay xông tới. Một thằng sừng sộ:

  -Đ. m. mầy, thằng này bạn mày hồi nào?

  Trịnh điềm nhiên:

  -Không cần biết. Hễ ai học trường này đều là bạn tao. Mày ngon th́ nhào dô.

  Một thằng lao tới, tung quả đấm to đùng ra. Trịnh không thèm đỡ mà chỉ lách ḿnh qua, giơ chân đạp luôn vào đầu gối thằng nọ, nghe một cái “rốp”, tên kia kêu “ối” lên rồi  gục xuống, thê thảm. Trịnh nhún vai, bỏ đi. Tên c̣n lại mới đầu c̣n ngỡ ngàng, sau lại xung lên, chạy rượt theo Trịnh đang hướng về cửa lớp. Đợi cho tên kia vừa gần tầm quả đấm, Trịnh bất thần quay lại, xoạc chân ra, dùng thế “hồi mă thương”, dích một cái cùi chỏ vào ngực tên kia nghe “hự” một tiếng.  Tên rượt theo lảo đảo ôm ngực một lúc th́ cố gượng dậy lôi thằng bạn kia bỏ chạy thất thểu ra đường, vừa lúc thầy Quản Trạc đi tới với cây roi mây dài tḥong:

  -Đứa nào đánh lộn đó hả?

   Chẳng ai trả lời. Cả mấy lớp đang đứng đầy hành lang trường, cứ yên lặng đi vào lớp học, mặc thầy Trạc đứng ngơ ngẩn ngoài sân.

  Tấn phục Trịnh quá. Tên này anh hùng mă thượng, dám bênh bạn bè, dù đó chỉ là đàn em không biết mặt. Từ đó, Tấn thân với Trịnh hơn, nhưng chưa đủ để thân thiết, cho đến một hôm, nói chuyện về đánh lộn, Lâm-ś-cà-cồ bốc hứng nói giỡn:

  -Mẹ! Thằng Tấn-tây-lai này đẻ ra đúng một năm sau khi lính Tây càn vào làng.

  Cả bọn cười hừng hực. Tấn nóng mặt:

  -Đùa vừa phải thôi chứ, mày! Tao ghét đứa nào nói bậy về mẹ tao.

  Thật ra, Lâm chỉ nói đùa thôi, v́ trong cả trường, Tấn khá đẹp trai, chỉ thua Hân-tu-sinh (sau làm Cha sở), da lại trắng trẻo, cao ráo, trông rất giống tây lai. Thành ra cả trường đều gọi là Tấn Tây. Lâm bốc chưa đă, bồi thêm:

  -Tụi mày thấy tao nói đúng không? Năm thằng Tấn đẻ ra là những năm Tây càn vào làng. Cả làng bỏ chạy chỉ trừ mẹ thằng Tấn.

  Tấn tức quá, nhẩy tới, dùng ngay chiêu “Tai-Otoshi”, một chiêu của Nhu đạo, tay trái nắm tay phải của Lâm, tay phải chụp vào áo ngực áo cu cậu, chân xoạc dài ra sau, dùng hết sức hai tay, ném Lâm “ầm”một cái vào tường. Lâm đau lặng nguời đi, không nói năng ǵ. Tấn cũng bối rối v́ đánh bạn khá nặng tay. Đang lúc đó, Trịnh làu bàu:

  -Mẹ! Ỷ vơ bắt nạt thằng không có vơ. Ngon th́ bắt nạt thằng có nghề xem.

  Tấn đang vừa buồn vừa tức, nghe câu nói khích th́ cũng đỏ mặt lên:

  -Mẹ kiếp! Tụi mày đùa quá trớn. Mày ngon th́ đánh lộn coi. Mẹ! Mày chỉ có mỗi cú đá ống quyển và cú hồi mă thương, chả có chó ǵ. Thằng du đăng vặt. Dám đánh với tao, tao quật cho một đ̣n là tắt thở.

  Trịnh cũng nóng mặt:

  -Đánh th́ đánh. Chúng mày làm chứng cho tao. Thằng Tấn thách tao trước.

  Đứng ngay ở cửa pḥng ngủ, Tấn khuỳnh tay, hất hàm:

  -Chờ ăn cơm xong, chơi liền!

  Thế là hai bên chuẩn bị một trận đấu lừng trời. Cả lũ x́ xào, v́ ai cũng biết tài đánh lộn của Trịnh rồi. C̣n Tấn th́ vừa thấy ra đ̣n. Đă biết Trịnh là vua đánh lộn, chém mướn ở gần chợ Cầu Ông Lănh mà dám thách đấu th́ chắc cũng chả vừa ǵ. Tấn b́nh tĩnh chờ tới lúc đấu. Anh đă từng học Nhu đạo, Thái cực đạo, và Hiệp khí đạo từ lâu.

   Không hiểu sao, Tấn lại mê vơ nghệ đến như vậy. Hồi đó, cứ có tiền chị Hai cho, là phóng đi xem cinê. Những phim vơ đạo của Nhật là mê như điếu đổ. Nào là “Hiệp sĩ Mù” nghe gió kiếm, “Độc thủ đại hiệp” có vai chính cụt tay, rồi “Nữ độc thủ đại hiệp” là một cô què tay, rút kiếm bằng răng, múa kiếm nhanh như gió. Anh mê nhất là Toshiro Mifuné, một vai lớn tuổi lầm lầm ĺ ĺ, không bao giờ cười, nhưng đánh th́ mạnh vô cùng,  rồi đến Yoshiho Yoshida, một hiệp sĩ trẻ, ném búa như tṛ chơi, và ông hiệp sĩ mù già, mập mập, mắt nhấp nháy, chống cây kiếm nhỏ đi lờ quờ ngoài đường, nhưng có chuyện ǵ là vung kiếm lên nhanh hơn ánh chớp. Chú ruồi bay qua, quấy quả, bị ông vút kiếm lên là đời chú ruồi đứt làm hai! V́ vậy, mà Tấn mê mải xin tiền chị cho đi học vơ, trong khi mẹ Tấn lại không thích tí nào vơ nghệ. Chị Hai cho tiền mua quần áo vơ sinh, nhưng phải dấu mẹ, nếu Mẹ bắt gặp được là bà cụ xé liền. Tấn lại đi năn nỉ chị lúc đó ở nhà chồng rồi. Chị Hai thương Tấn nên xin ǵ cũng cho. Mỗi lần Tấn đến, nh́n vẻ mặt thảm năo của đứa em, chị lại “hừ hừ” rồi hỏi:

  -Lại muốn ǵ đây? Chị hết tiền rồi.

  Nói th́ nói vậy, chứ chị Hai không thể từ chối em được cái ǵ. Thỉnh thoảng chị có ra điều kiện, như khi chưa đậu Trung Học, Tấn xin chị đi học vẽ, chị hứa sẽ cho nếu Tấn đậu Trung Học. Thế là Tấn đậu B́nh Thứ. Đi học vẽ ở một lớp Hội Họa trên đường Phan Thanh Giản. Nhưng số Tấn  không làm họa sĩ được v́ khi đi học, chẳng vẽ ǵ,  lại chỉ vẽ h́nh đàn ông, đàn bà ở truồng, mẹ xé ráo, cấm Tấn học vẽ.  Tấn c̣n nhớ như in, ngày đầu tiên đến lớp, đang đứng trước giá vẽ với cây bút ch́, Tấn ngạc nhiên thấy một cô gái mặc áo dài trắng từ từ bước lên bục, từ từ giật “tắc, tắc, tắc” những nút bấm của chiếc áo dài ra, từ từ vươn người gỡ tay áo, từ từ lột chiếc áo ra khỏi thân thể... Tấn há hốc mồm, hơi thở như ngưng lại khi thấy chiếc áo lót trắng vun lên. Nhưng chưa hết, cô bé lại vươn tay về phía sau, bật một cái, chiếc nịt ngực tuột ra, và toàn bộ ṭa nhà thiên nhiên hiện rỡ ràng trước mắt Tấn. Cô gái lặng lẽ ngồi xuống trên chiếc ghế đẩu đặt sẵn, gác một tay lên chiếc giá bên cạnh, và nh́n vào một chỗ hư vô nào đó. Run rẩy một hồi, không biết là thầy đă đến bên cạnh. Thầy “cốc” vào đầu Tấn một cái và nói:

  -Vẽ đi, đứng thần người ra đó làm ǵ!

  Và, thầy bắt đầu chỉ cho Tấn cách cầm cái bút ch́ lên, giơ thẳng tay, nhắm vào cô người mẫu, lấy kích thước. Này nhé, nhắm một mắt lại, dùng ngón tay cái bấm lên bút ch́ lấy cỡ của cái đầu, làm chuẩn, xong đưa xuống ngực, xem đường dưới của bộ ngực bằng bao nhiêu phần của đầu, xong lại đưa xuống bụng, xem là toàn bộ từ đỉnh tóc đến dưới bụng là bao nhiêu cái đầu. Nhắm xem một cái đầu là mấy cái mông, mấy phần chân, mấy phần tay. Rồi lấy bút gạch một khung chuẩn bằng một cái đầu ở trên tờ giấy, đo xuống mấy lần cái đầu, gạch ngang, nhớ lấy một phần đầu nữa xem có tới chỗ ngực chưa, tới chỗ chuẩn nào th́ gạch chỗ đấy. Rồi cũng như vậy, lấy bề ngang của cái đầu, xem từ bờ vai này qua bờ vai kia là bao nhiêu lần đầu, gạch một cái.. Nhớ là đừng để ngực sệ xuống, bên cao bên thấp trông kỳ lắm...

Những lời thầy dậy cứ ù ù cạc cạc trong đầu anh thanh niên mới lớn, sung sức, chưa một lần nh́n thấy đàn bà. Tấn cứ mê đi, gạch bừa, này mắt, mũi, miệng, ngực, bụng, đùi, hông... Bức h́nh đầu tiên vẽ sau mấy tuần trông như ma nhát. Mắt th́ méo, ngực bên to bên nhỏ, mông th́ chẩy xệ xuống. Nhưng thầy thấy vậy lại không chê, c̣n khích lệ nữa. Lần đầu mà vẽ như vậy là tốt rồi. Lần sau khá hơn. Lần sau khá hơn thật, người ngợm đă đủ dáng vẻ khêu gợi hơn. Cứ thế, mà Tấn say mê với những h́nh khỏa thân để mẹ xé đi hoài. Lần đầu nh́n thấy bức tranh, mẹ điên lên. Thằng quỷ này, vẽ ǵ mà toàn ma quỷ không à? Ma quỷ! Ma quỷ! Tấn ú ớ bào chữa. Đâu có ma quỷ ǵ đâu, mấy minh tinh mà! Brigitte Bardot này. Xê Xê này. Sophia Loren mà! Nhưng những tên đó không gợi được trong tâm mẹ một chút hứng thú nào, chỉ là mấy con ma con quỷ, con nhà Satăng, nên mỗi lần vẽ xong, Tấn phải dấu tranh của ḿnh tại nhà bạn, không dám mang về, rồi bị mấy thằng trời đánh kia “chôm”(19)  luôn.

  Nhưng dấu măi cũng không thể che hết khe hở, mẹ lại biết, mẹ cấm tiệt. Nếu con Hai mà c̣n cho thằng Tấn học vẽ nữa th́ biết tay tao. Thế là chấm dứt hội họa. Tấn tiếc hùi hụi, v́ mẹ không thông cảm mà thế giới mất đi một “nhân tài hội họa”! Tấn lại xin học vơ. Chị Hai bắt Tấn phải đậu Tú Tài, Tấn hứa cố gắng. Nhưng đi học vơ rồi th́ mê quá, quên học chữ, Tấn rớt hai lần, chưa kể những tai nạn xẩy ra thường xuyên khi học vơ như gẫy vai, trật đầu gối, lọi tay, cụp xương hông.. làm chị cúp tiền vơ nghệ. Rồi mẹ phải tống Tấn vào nội trú để mong thi đậu. Mẹ đâu biết hôm nay con mẹ thách đấu với thằng Trịnh Xù, vua du đăng nội trú.

   Hai thằng đợi ăn cơm chiều xong một lúc lâu, thầy Trạc đi đọc kinh trong nhà xứ, chả c̣n ai trông coi lũ quỷ non, th́ kéo nhau ra sân. Cả bọn nội trú lừng lững đi theo, không gây một tiếng động nào. Tất cả yên lặng ngồi, đứng dài dài theo cửa lớp, vẻ mặt nghiêm trọng.

  Tấn và Trịnh bước ra sân. Không nói một câu nào, không chửi thề, hai thằng đối mặt nhau, gờm gờm. Tấn thủ thế đinh tấn, chân co chân duỗi, hai tay x̣e ra. Trịnh thủ Chảo mă tấn, chân trước co lại, chân sau trụ vững. Chợt Trịnh ra tay trước, dứ một cú đấm giả vào mặt Tấn, để chờ cơ hội tung quả đấm thật, nhưng Tấn thừa biết cái đ̣n đó rồi. Tấn chỉ nghiêng người ra sau né quả đấm, không giơ tay đỡ. Thấy Tấn tránh được chiêu này, Trịnh ngay lập tức biến chiêu, đẩy mạnh cú đấm giả thành đấm thiệt, đồng thời cất cao chân phóng một cú đá chân trái sấm sét vào Tấn. Với cú này th́ không thể không tránh, Tấn mau lẹ nhún chân trái, búng người tới về phía phải của Trịnh. Khi ngón chân vừa chạm đất, Tấn xoay mạnh người theo một ṿng cung sang bên phải, lập tức người Tấn đă ở phía sau lưng Trịnh theo một thế di hoán của Aikido định đánh tập hậu. Trịnh cũng không vừa, với kinh nghiệm bao năm đâm chém, đánh lộn ngoài đường, Trịnh nhẩy ngay về phía trước mà không nh́n lại phía sau, v́ nếu chỉ quay đầu lại t́m địch thủ th́ sẽ nhận ngay một cú đ́ rếch vào mặt trong tích tắc. Nếu Tấn nhẩy theo là dính ngay cú “hồi mă thương” của Trịnh. Nhưng v́ Tấn đă biết tỏng cú này rồi,

nên không rượt theo. Hai tay địch thủ đều đứng lại, khâm phục lẫn nhau. Lũ khán giả đứng coi vỗ tay ào ào.

   Lại thủ thế. Tấn xuống đinh tấn, hai tay khum khum để trước mặt, chuẩn bị cú đá chân phải một khi chuyển sức nặng sang chân trái là chân hư để biến thành chân trụ, trong khi chân phải đang trụ lại biến thành chân đá. Trịnh đứng nh́n Tấn chuyển chân qua lại, suy nghĩ t́m đường tấn công. Điệu này xử dụng đ̣n đá khó quá. Không biết nó sẽ sử dụng chân nào để đá ḿnh đây? Thôi đành chơi đ̣n nhập nội rồi tính. Bất ngờ Trịnh phóng tới, vút một quả đấm trái vào mặt Tấn, đợi Tấn hơi nghiêng người tránh, liền xoay người đúng một ṿng, giật cùi chỏ phải vào ngực Tấn. Cũng là “hồi mă thương” nhưng lần này là đ̣n thế liên tục của một chiêu hư. Vừa lúc ấy, Tấn giơ tay chụp lấy cùi chỏ Trịnh, vặn sang một bên. Trịnh chỉ chờ có thế, xoay ṿng ngược người lại, dập thêm một cú cùi chỏ thứ hai bằng khuyủ tay trái. Cú này mới là cú thật, khó có thể đỡ, sức mạnh kinh người. Trịnh đinh ninh là với hai thế liên tục ngược chiều như thế này th́ trừ Ba Lẹm ra, không ai tránh khỏi dập ngực, choáng váng cả ngày. Nhưng, tiếc là Trịnh đă gặp Tấn, nên cú đỡ cùi chỏ phải chỉ là đỡ hư, chờ cho Trịnh xoay hẳn người lại, lọt vào trong ḷng Tấn với cái cùi chỏ ấy, Tấn dùng luôn thế “Kubi Nage” là một loại đ̣n kẹp cổ của nhu đạo, tay phải kẹp cổ Trịnh, hông hất lên một cái là Trịnh nằm thẳng cẳng dưới đất, trong khi tay Tấn vẫn ṿng qua cổ Trịnh. Tấn đă thắng. Nhưng, một con người chuyên đánh lộn, không cần vơ thuật như Trịnh đâu có lư lại thua một cách dễ dàng như vậy. V́ đ̣n “Kubi Nage” này chưa được xử dụng chuẩn xác thành ra người xử dụng vẫn phải gh́ chặt người bị đánh dưới đất, thay v́ đúng lư ra, chỉ quật cho đối thủ tung lên rồi buông tay th́ kẻ bị đánh sẽ đo ván đau đớn hoặc nếu kẹp đúng chỗ th́ chỉ hai phút là đối thủ đầu hàng v́ nghẹt thở. C̣n ở đây, Tấn vẫn phải tiếp tục kẹp cổ Trịnh hoài, chờ đổi chiêu mới. Nhưng, t́nh thế không phải như vậy. Lợi dụng lúc mặt Tấn nằm ngang gần mặt đất, Trịnh dùng hai tay chụp lấy tóc của Tấn, rồi một tay gh́ tóc, một tay ghè mạnh mặt Tấn xuống sân trường, lúc đó chưa được đổ xi măng, c̣n nguyên đá xanh vụn, lởm chởm những cạnh sắc như dao, mà nghiến răng cọ sát mặt Tấn trên mặt đá. Tấn cố chống lại, nhưng tay Trịnh khỏe quá, nên mặt Tấn bị cà trên những cạnh sắc của đá, đau điếng. Chừng một lúc, cảm thấy máu bắt đầu rịn ra trên má và khuôn mặt đẹp trai của ḿnh sắp sửa tiêu vong v́ sẹo, trong khi c̣n lâu Trịnh mới bị nghẹt thở, Tấn vội vàng buông tay ra:

  -Thôi, tao thua. Mày chơi ác quá. Đ̣n giang hồ của mày, tao đánh không lại.

  Thế là cuộc chiến tan. Khán giả đứng dậy, bàng hoàng, vỗ tay râm ran. “Đ. m., hai thằng đánh đẹp quá!” Để rồi, sau đó, cảm phục tài nhau, Trịnh và Tấn thân nhau thắm thiết. Tấn bảo Trịnh:

  -Mẹ kiếp! Mày hay thật! Đánh đ̣n kiểu “cà- chớn-chống-xâm-lăng” như mày th́ vơ sư nào chịu nổi.

   Trịnh nói với Tấn:

  -Mẹ! Mày đánh đẹp thiệt! Nhưng chơi đ̣n kiểu quân tử như mày có bữa mất mạng. Du đăng như tao không cần đánh đẹp. Lúc thua, cũng có thể nhào vô cắn, xé, đâm, dập, giật tóc, đá vô dái, hay làm bất cứ cái ǵ để thắng trận hoặc sống c̣n.

   Như vậy mà thân nhau. Cứ cuối tuần, lũ “con bà Phước”, danh từ đặt cho lũ học tṛ nội trú không có người nhà tới thăm như Tấn, Trịnh, và Lâm ś-cà- cồ, lại rủ nhau leo rào ra ngoài ăn “cơm chùa.” Nghĩa là nếu Trịnh hay Lâm có tiền, th́ ăn phở xong, trả tiền đàng hoàng, nhưng bao nhiêu trái chanh trên bàn, bao nhiêu hũ đường đều bị đổ vào túi hết. Tăm bị bưng đi cả hộp. Sau khi lũ “con bà Phước” này ra khỏi tiệm th́ quán gần như hết đường, tăm, và chanh.  Nếu không có tiền, th́ Tấn phải “nằm vali”, có nghĩa là Trịnh và Lâm làm bộ ra trước, c̣n lại ḿnh Tấn, ngồi một hồi không thấy ai trở lại, bèn mếu máo, kể lể, bị bạn bè gạt. Chủ tiệm thấy Tấn hiền lành, trắng trẻo, ăn nói nhỏ nhẹ, đều tin lời và “tha Tào”, cho về. Cả bọn biết rằng chỉ có Tấn đóng đuợc vai tṛ này, v́ nếu để bất cứ tên ba trợn nào ở lại, chủ tiệm sẽ nh́n vào vẻ mặt và dáng người mà gọi cảnh sát bắt bỏ bót ngay. C̣n Tấn, luôn luôn ra về thênh thang, lại được thêm câu: “Tội nghiệp, cậu này hiền quá, dễ bị bạn bè gạt!” Nếu có mấy cô con bà chủ đứng bán th́ thể nào cũng có tiếng thở dài, và lời mời “hôm nào, trở lại nhé!” Tấn cứ lợi dụng cái vẻ thư sinh bề ngoài của ḿnh mà ăn cơm chùa hoài, c̣n khi về trường, lại đàn đúm với lũ mất dậy, trở thành một tên láu cá như ranh.

   Nh́n bề ngoài, trường nội trú thường cho các bậc cha mẹ cái cảm giác là con cái ḿnh sẽ được rèn luyện nhân cách, giáo dục kỹ hơn trường tư, nhưng thật sự, lại là nơi mà những kẻ ngây thơ vào đây, sau khi ra trường sẽ chửi thề, nói tục, trai gái, lừa gạt như ma cạo. Tấn cũng thế, khi vào trường th́ ngoan như cừu, nhưng rồi th́ biến chất thành mất dậy. Được cái là bề ngoài Tấn lúc nào cũng ăn mặc gọn ghẽ, áo bỏ trong quần, đi xăng đan da, đầu cắt ngắn, nên ai cũng tưởng Tấn ngoan. Nếu có chuyện xẩy ra, không ai nghi ngờ ǵ Tấn, chỉ chú mục vào mấy tên ngông nghênh như Trịnh, Lâm, hay Gừng, mà không ai hỏi thăm Tấn cả. Như lần  bốn cây cọc mùng bằng gỗ cứng của thầy Trạc bị đá gẫy, đành rằng đó là tác phẩm của Trịnh, nhưng người xúi bẩy lại là Tấn. (Giường của thầy Trạc đặt ngay cửa ra vào pḥng ngủ của mấy thằng lựu đạn, để canh không cho thằng nào trốn đi ban đêm.) Như lần đi cầu rồi gói phân trong tờ báo, để lên nóc mùng của thầy Trạc, làm nửa đêm, ngửi thấy thối, thầy nhổm dậy, đụng ngay vào gói phân, bể ra tung tóe, phải đi giặt mùng và tắm suốt cả đêm, thầy không tí ǵ nghi là Tấn, chỉ đổ cho thằng Trịnh, Gừng, và Lâm, hoặc Thanh-răng-dàng mà thôi. Như những lần hút thuốc lá lén lút  trong cầu tiêu ban đêm, hoặc ăn trộm mấy miếng cơm cháy trong nhà bếp, đem vào giường, đợi thầy Trạc ngủ rồi th́ mang ra gặm “rộp rộp”, thầy luôn nghĩ rằng thủ phạm là mấy tên kia. Cha Hiệu trưởng cũng thế. Cứ nghĩ là Tấn hiền lành, ngoan ngoăn, học cũng đường được, nên một hôm, ngài gọi Tấn lên, dỗ ngọt:

  -Mày theo cha làm “cha” không? Cha thấy mày cũng được lắm đấy!

  Tấn hết hồn hết vía. Con lạy Cha, “mea culpa, mea culpa, mea maxima culpa”, (tiếng Latinh là lỗi tại tôi, lỗi tại tôi, lỗi tại tôi mọi đàng), Cha đâu biết rằng con là một thằng mất dậy, hư hỏng lắm rồi. Cha có biết ai là thủ phạm ném cục phấn tẩm mực tím vào chiếc mũ trắng tinh của nhỏ Thiên làm con bé khóc thét lên cả tiếng đồng hồ không? Cha có hay rằng tên ném phá thầy Anh Văn, làm thầy điên lên, quay xuống chửi kinh hồn không? Nào là “tao thách thằng xóm nhà lá nào đánh nhau với tao”, nào là “tao đánh chết mẹ nó, rồi tao bán nhà đi theo kiện với chúng mày...” C̣n thủ phạm đổ cát vào b́nh xăng xe Vêlô của con nhỏ Xuân Duyên nữa? Thằng nào leo rào trốn ra ngoài tối thứ Sáu hôm trước khiến Cha đuổi không kịp? Xin Cha tha cho con, con chỉ tương lai làm “bố” mấy đứa nhỏ th́ được, làm Cha không nổi rồi.

  Tấn cứ tàn tàn vậy mà được thầy yêu, bạn quư. Mấy cô con gái trong lớp cũng không chê nếu Tấn chịu nói chuyện. Lớp Tấn có năm cô nữ sinh. Đặc biệt có tới ba cô cùng tên Duyên. Một cô là Ngọc Duyên, biệt hiệu mà tụi xóm nhà lá đặt là Duyên-ba-tê, lư do, theo Trịnh nói, “nó ngon như một miếng ba-tê gan.” Cô Khổng thị Duyên th́ hiền lành quá cỡ, không tay mất dậy nào nỡ chọc ghẹo, cô cứ một điều “các anh, em” th́ ai dám hó hé ǵ. C̣n cô Xuân Duyên, bị Tấn bỏ cát vào b́nh xăng, được gọi là Duyên Vêlô, v́ cả lớp, chỉ có mỗi ḿnh nàng có chiếc xe Vêlô Sôlếch đen, c̣n lại toàn đi xe đạp. Nàng điệu rơi điệu rụng, đi học chỉ lo tán thầy giáo, làm thầy toán mê mệt, em làm bài dở ẹt, nhưng kỳ nào cũng được mười mấy điểm. Thầy nào, em cũng làm duyên khi không thuộc bài, chỉ có thầy Nguyễn văn Đ. dậy Vạn Vật, nghiêm như ḥn đá tảng, th́ em không dám ho he. Thầy Nguyễn văn K., dậy Pháp văn cũng thế. Thầy lại bị cụt một bàn tay, dùng bàn tay giả, và lại rất nghiêm, tuy thỉnh thoảng thầy cũng hát vài bài tiếng Pháp. Tấn nhớ là thầy hay hát ru trong khi hai tay th́ ṿng ra trước bụng làm bộ đu đưa vơng em bé. (Thầy về sau làm đại sứ, v́ thầy có ông anh làm trùm miền Nam.) C̣n Thanh th́ thiệt là thùy mị, người lúc nào cũng nghiêm nghị, chỉ cười nhẹ nhàng, dễ thương, nhưng không thích nói chuyện linh tinh lang tang như các nàng khác. Cuối cùng là Ngô thị Thiên, người đẹp nơn nường, c̣n điệu hơn Xuân Duyên nữa, v́ lúc nào cũng áo dài trắng lốp. Mười bẩy tuổi mà nàng chín mùi như mít tố nữ nên người đẹp không thèm nói chuyện với ai, ngay cả với bạn gái cùng bàn. Ngồi tuốt trong vách, nàng treo chiếc mũ trắng tinh của nàng trên cái đinh vô t́nh được đóng ở trên đầu. Thế là một hôm, Tấn ngứa mắt, đợi em ra chơi, nhúng cục phấn vào mực tím, bắn “tách” một cái lên trúng chiếc mũ. Mực tím bay vào chiếc mũ biến chiếc mũ đẹp thành một miếng giẻ, làm em khóc thét lên cả giờ đồng hồ, mà không cảnh sát nào t́m ra thủ phạm.

  Cuối năm ấy, Tấn đỗ Tú Tài thoải mái. Những bạn cũ thay trường, đổi bạn, thằng Hiến Mù định theo nghề Y, thằng Chính theo Dược, mấy thằng khác tính làm giáo sư, trong đó có Thanh, c̣n Tấn th́ tiếp tục lang bang. Nhà nghèo, không có tiền học tiếp, mẹ bắt đi làm, nhưng đâu kiếm ra việc với cái bằng Tú một quèn. Và, bây giờ, gặp Trịnh trong một thế đói khổ cùng cực. Tấn thở dài. Que Sera Sera. Kệ, tới đâu hay tới đó. 

                            CHƯƠNG SÁU

                        GIANG HỒ ĐẠI ĐẠO

 

   Tấn đi theo Trịnh ra tới đường Yên Đổ, góc ngă tư Hai Bà Trưng. Ở đây có nhiều ngơ hẻm chạy lung tung, trong đó có hẻm vào trường Tân Thạnh, nơi đó, Trịnh đă từng bị đuổi trước khi vào Đắc Lộ. Theo lời kể của Trịnh, hôm đó, v́ lư do không thuộc bài, thầy giáo gọi Trịnh đứng lên, chửi cho một mách. Trịnh nóng mặt, v́ bị quê với mấy đứa con gái, nên căi lại. Thầy giận quá, hét lên, đuổi Trịnh ra ngoài. Bẽ mặt, Trịnh chơi ẩu. Đứng ngay tại bàn, Trịnh đáp:

   -Nghỉ th́ nghỉ, sợ đếch ǵ.

   Rồi tàn tàn đi ra ngoài. Thầy giơ tay vung nắm đấm về phía Trịnh, cậu công tử bột ḿ này trợn mắt lên:

   -Nè, tui nói thầy hay nghe, tui là nhịn thầy lắm đó, đừng để tui nóng lên, là vợ con thầy khóc ré lên.

  Thầy giận muốn phát điên, lắp bắp:

   -Cái thằng... mất dậy. Đồ con nhà.. vô giáo dục! Du đăng.. lựu đạn..

  Trịnh nghe một tràng đại liên chửi bới như thế th́ cơn du đăng thứ thiệt nổi lên. Đứng ngay giữa bàn, giữa mấy chục cặp mắt nh́n vào, cả nam cả nữ, Trịnh hát lớn “Bi bốp à lu lá”, một bài hát nổi tiếng của Mỹ hồi đó, rồi làm một cử chỉ bằng tay rất mất dậy! Cả lớp rú lên, con gái th́ cắm đầu xuống bàn, con trai th́ cười như điên, cũng có vài tay chửi đổng “đồ khốn nạn!” Trịnh từ từ đi ra khỏi lớp trong sự xôn xao khủng khiếp của ông thầy và học tṛ.

   Tấn liếc qua cái trường Tân Thạnh rồi liếc lại góc đường, nơi mà Trịnh bảo Tấn đứng chờ. Trịnh bảo:

  -Mày chỉ đứng làm nhiệm vụ “gác c̣”, “gác cớm”, nghĩa là thấy cớm ở trên đường Hai bà Trưng đến th́ huưt gió lên bài “cầu sông Kwai”, hễ thấy cớm ở phía rạp Văn Hoa đi lại th́ hát bài “Ô mê ly”, nghe chưa? Nếu thằng khốn nạn nào mà cự lại tao, hoặc là nó có cứu bồ, th́ mày nhào vô đánh hội đồng cho nó sợ luôn. Lỡ gặp cớm, mày cứ chạy về phía đường Trần khắc Chân, chờ tao ở quán nước mía.

  Nghe dặn ḍ mà tim Tấn đập như trống làng. Lần đầu tham gia cướp cạn, Tấn sợ đến nhũn người ra. Nhưng mà nếu không nghe lời nó, nó giận ḿnh luôn, hết bạn. V́ ḿnh mà nó nẩy ra ư nghĩ này, v́ ḿnh mà nó liều mạng cho ḿnh có chút tiền.. làm sao mà từ chối. Tấn cứ đứng mà run rẩy trong khi Trịnh th́ tỉnh bơ như không. Nó đi đi lại lại, chờ mồi. Thật ra, câu chuyện cũng chẳng có ǵ là ghê gớm. Mọi chuyện diễn ra như trong một phim xi nê ngắn ngủi. Một thằng công tử bột mặc áo sơ mi trắng lốp, hở ngực, đi kên kên lại góc đường chỗ Trịnh đang đứng. Đúng là số nó xui tận mạng ngày hôm đó, đeo ṭng teng một sợi dây chuyền vàng, mà lại mặc áo hở ngực. Tấn chỉ thấy chớp nháng một cái, Trịnh đă tiến tới trước mặt thằng xui xẻo đó, tay trái th́ chụp ngay cái sợi dây chuyền, tay phải vung lên cùng với tiếng gằn giọng:

  -Đ. m. mày, du đăng hả?

  Nói xong, một quả đấm bay ra trúng vào mặt thằng con, bật ra sau. Trong chớp mắt, sợi dây đă nằm trong tay Trịnh. Thằng bé ú ớ:

  _Ủa.. ủa.. tui.. tui.. anh ...anh..

  -Đ. m., c̣n chối hả? Không chạy ngay về nhà, tao lại dện cho thêm một đạp bây giờ.

  Trịnh vừa dí mặt sát mặt thằng bé vừa giơ nắm đấm lên, dứ dứ. Thằng con hoảng hốt trước vẻ mặt rất cô hồn của tên cướp cạn, lẩy bẩy, lắp bắp vài câu rồi rút lui. Trịnh quay lại nh́n Tấn, thoải mái:

  -Đi mầy, chạy lẹ lên kẻo nó về mách má nó là lôi thôi to.

  Nói xong, hai đứa co cẳng chạy biến vào trong ngơ đối diện bên kia đường. Đến khi thấy chắc không ai đuổi theo, Trịnh đứng lại, ấn sợi dây chuyền vào tay Tấn:

  -Mày cầm lấy, đi tới tiệm cầm đồ nào xa xa chỗ này, tới chỗ Nguyễn Huỳnh Đức th́ tốt hơn. Góc đường Vơ di Nguy và Nguyễn Huỳnh Đức ấy. Vào trong đường ấy, tiệm cầm đồ ở bên tay phải, trong nó hơi dơ dơ, cầm đại lấy hai trăm, cái này khoảng năm trăm, mày cầm rẻ chả ai hỏi han chi. Đừng đ̣i cao, nó lại hỏi giấy tờ, rồi kêu cảnh sát là mày rồi đời. 

  Rồi quay đi:

  -Thôi, tao về. Tối, tao lại mày đưa mày đi chơi.

  Tấn lắp bắp:

  -Thôi, thôi, mày ơi, để tao kiếm mày. Mày đừng lại chỗ tao ở nhờ. Ông già nghiêm khắc lắm. Thấy cái đầu xù của mày tới, cả nhà phát hoảng lên ngay.

   Trịnh cười:

  -Mẹ! Mày làm như tao là ăn cướp thứ dữ.

   Tấn ráng cười:

  -Mày không là cướp th́ là giật đồ. Trông thấy mặt mày, ai cũng hăi.

   Trịnh cười cười, vừa lầm bầm vừa bước đi:

  -Đời mà mày! Cá ăn kiến, kiến ăn cá.

  Tấn đứng nh́n theo dáng Trịnh cô hồn đi ṿng kiềng. Chiếc quần túm ống chật chội, co lên co xuống.

  Lần đầu tiên trong đời, Tấn tham gia vào một vụ cướp cạn. Cậu thư sinh đă thành ṭng phạm. Tấn Tây đă không c̣n trong trắng nữa. Anh cúi đầu bước đi. Nhớ lại lời cha Hiệu Trưởng: “Mày theo cha làm cha không? Cha thấy mày cũng được lắm đấy!” Tấn bùi ngùi muốn ứa nước mắt. Cha ơi! Nếu cha mà nh́n thấy con lúc này..

   Tấn bây giờ đă lột xác, không c̣n là chú bé lúc nào cũng bám bên chân người mẹ hiền, để được mẹ cho đi chơi khắp chốn. V́ mẹ buôn hàng chuyến, nên phải đi rất nhiều đến các tỉnh xa. Từ Phủ Lư với những mái nhà ngói cũ x́, Nam Định với những căn gác nhỏ, trên gác là cái chiếu bẩn đục, không bao giờ giặt v́ chỉ để cho ông chú họ nằm dài ra hút thuốc phiện, đến tận Lạng Sơn nơi núi cao chập chùng, sương rơi mù mịt, những người dân đi chân đất trên tất cả mọi địa h́nh, Hải Pḥng với những ngôi chợ đông như kiến, ai lạ vào cũng lạc mất lối ra, rồi Hải Dương, Thái B́nh... Bao nhiêu là nơi, Tấn không thể nào nhớ hết. Những con thuyền đinh cao thật cao đối với bước chân nhỏ bé của Tấn, leo lên run rẩy, để bàng hoàng ngồi dưới một cái đèn dầu có cái chụp bằng một cái chai đập mất đít chao qua chao lại. Những chiếc xe “ca” dằn vật khách như tra tấn trong một không gian đầy bụi đỏ của những xe đi trước. Và “canô” là chiếc tầu cũ kỹ đến run người. Muốn lên “canô”, phải đi trên một tấm ván bồng bềnh gác từ tầu vào bờ làm bao nhiêu người rơi xuống sông vô tội vạ.

  Tấn cứ quấn lấy mẹ đi ăn nhiều món lạ. Như món ăn “tả pí lù” bất hủ mà mẹ hay gọi cho ăn ở chợ: bỏ bánh cuốn thanh tŕ vào phở, ăn ngon lạ lùng. Những chiếc bánh bèo to như chiếc guốc, bè bè ra, trên là hành mỡ béo ngậy. Món trứng đúc “rươi” là những con trùng xanh xanh đỏ đỏ vàng vàng mà người ta vớt trên mặt ruộng khi thời tiết thay đổi, thơm lừng mũi... Cho đến những ngày trước khi di cư, mẹ cưng chiều Tấn vô cùng, hai mẹ con cùng ăn, cùng ngủ, cùng bắt muỗi. Mỗi tối, sau khi bỏ mùng, mẹ mang cái đèn dầu Hoa Kỳ vào, lừa lứa chú muỗi nào đang đậu trên mùng, là mẹ dí đèn vào đít muỗi, chú muỗi lăn quay ra ngay, cháy xèo. Tấn cũng tranh làm với mẹ, hai mẹ con rủ rỉ măi mới ngủ. Trước khi ngủ, Tấn c̣n sờ tí mẹ rồi mới nhắm mắt. Măi cho tới khi vào Sàig̣n, làm ăn vất vả quá, mẹ lại bị mấy mẹ con nhà Tâm, bạn của chị, lừa hết vốn, mẹ đâm bẳn gắt suốt ngày, Tấn lại hay trêu ngươi mẹ, nên mẹ trở nên cộc cằn, đánh Tấn tưng bừng, mấy lần tưởng chết, bác sĩ ở nhà thương đă mấy lần thở dài....

   Nh́n chung quanh một ṿng không thấy ai, Tấn tḥ tay vào túi, lôi sợi dây chuyền ra ngắm. Sợi dây sáng lấp lánh trong tay.  

 

(Xem tiếp phần 2)