CÁC CÔ VIỆT NAM BÂY GIỜ QUÁ XÁ!

 

                                                                                                Chu Tất Tiến

 

Hôm qua, đọc một đoạn văn ngắn trên i-meo do một người bạn chuyển tiếp, thấy các cô thiếu nữ ở Việt nam bây giờ tiến bộ quá xá quà xa. Đoạn văn ngắn này do một ông kư tên là Đáy, nói về chuyện một cái sô "sếch" nóng bỏng trên mạng do một anh thanh niên tung lên mạng, trong đó nhắc lại lời tuyên bố của ông thiếu tướng Nguyễn đức Nhanh (phải nói là rất nhanh, khi điều tra sự việc này), giám đốc Sở Công An Hà Nội, là "hai cháu Thùy Linh và Hoàng Việt vô tội". Lưu ư danh từ mà ông giám đốc Công An gọi hai nhân vật đang được điều tra nhé:  "Hai cháu". Thông thường th́ trong một vụ điều tra, các vị công an gọi người được điều tra là "đối tượng điều tra", nhưng ở đây, ông giám đốc Công An gọi là "hai cháu", ra cái điều thân thương lắm lắm. Thực tế, ông rất thân với cặp này, v́ Hoàng Việt chẳng phải ai xa lạ, chính là con của một phó của ông, một trưởng pḥng điều tra của Sở Công An, ông Vũ Hoàng Kiên. Cũng v́ là con của một ông trưởng pḥng điều tra công an, nên Hoàng Viêät được coi như là một "thái tử nhỏ", chơi bời xả láng, đủ tiện nghi và gái. Cũng v́ là "thái tử nhỏ", nên anh chàng này được miễn điều tra và c̣n được thương yêu gọi là "cháu" trước công chúng nữa. Ôi, nhưng thôi, nói mà chi chuyện dài quyền cao chức trọng này. Ai mà chả biết ở Việt Nam bây giờ là "Nhất Thế, Nh́ Thân, Tam Tiền, Tứ Chế", tức là chế độ ở dưới cùng, sau ba cái Thế, Thân, và Tiền kia. Câu chuyện ở đây là t́nh h́nh Sếch xi của các cô gái Việt Nam, mà trước đây hàng hàng lũ lũ các bài thơ, ca dao ca tụng tính trung trinh, chung thủy, th́ bây giờ lỗi thời lạc hậu hết rồi. Trong bài viết ngắn này, tác giả tên Đáy, kể lại lời của một cô cháu ở Hà Lội, chê bai ông già:

"Chúng cháu bây giờ tiến bộ lắm, tiến nhanh tiến mạnh. Con gái chúng cháu 15 tuổi là có bạn trai rồi, có đứa 13 cũng có bồ. (lời b́nh: y như trong thơ của Nguyên Sa thôi). Trễ lắm là 18 cũng "xong" hết rồi, đứa nào không như thế là không b́nh thường, là hâm, là mát dây. Khúc phim cặp Thùy Linh - Hoàng Việt chúng cháu đă xem hết rồi. Cháu rất có cảm t́nh với Thùy Linh. ... nếu bác coi khúc phim đó, bác sẽ thấy hai đứa chúng nó kinh nghiệm đầy ḿnh, ông bà Nguyễn đức Nhanh cũng chưa chắc đă có nổi tŕnh độ của chúng nó. C̣n cái chuyện xúc phạm thuần phong mỹ tục th́ thật là giả dối. Chả xúc phạm ǵ cả. Chúng cháu đứa nào cũng biết hết rồi. Đố bác kiếm ra được một đưa con gái nào tên Trinh. Cái đó người ta không đặt cho con gái nữa, nghe nó lục tục thế nào ấy. Về mặt thẩm mỹ khúc phim đó cũng không có ǵ để nói, đó là một cặp đẹp trai, đẹp gái, có đâu như một ông già 65 tuổi, râu ria lồm xồm, đă già mà cố t́nh ra vẻ già hơn cho có vẻ Cha Già Dân Tộc, đè lên người một cô hai mươi tuổi, bằng tuổi cháu nội ḿnh. Thế mới là mất thẩm mỹ. Và bác có biết tại sao bọn trẻ chúng cháu lại đi t́m sex không? Đó là v́ tất cả đều là giả dối, bip bợm cả. Các ông lớn, ông nào cũng chống tham những, nhưng ông nào cũng nhà cao, cửa rộng, xe Mercedes, ăn xài cả ngh́n đô mỗi đêm trong khi lương chỉ có vài trăm đô mỗi tháng. Không tham nhũng th́ đào đâu ra tiền mà sang trọng đến thế? Bố cháu lương tháng chưa đầy 500, tại sao vẫn có tiền cho anh em chúng cháu du lịch dài dài? Chẳng ông nào đi học nhưng ông nào cũng đầy bằng cấp đại học. Ông nào cũng chủ nghĩa Mác-Lênin và bỏ tù bọn đ̣i dân chủ, nhưng ông nào cũng gửi con đi Mỹ. Dối trá hết. Ít nhất sex là thực, nó không biết  nói dối, bác ạ!"

Đó là cái chủ nghĩa thực của Hà Nội, "Lương Tâm của Nhân Loại, Thủ đô của Phẩm Giá Con Người" đấy! Mấy cái chữ này, hồi trước được các bác lănh tụ gọt đẽo rồi tuyên bố ầm ĩ, cứ như đọc kinh nhật tụng ấy, vậy mà bây giờ, cái lá thư và những h́nh ảnh sếch của các cô Hà Nội, giống như  chửi vào mặt cái chủ nghĩa lỗi thời lạc hậu của những ông vua độc tài đứng chầu ŕa dưới lăng Bác. Các cô c̣n chơi bạo hơn cả Hoa Kỳ nữa. Ở Nam Cali này, có mấy cái quán cà phê "quá khứ", bắt chước loại quán ăn Hooters của Mẽo, cho tiếp viên mặc có hai mảnh để tiếp khách, đă là đầu đề cho nhiều người  x́ xào, nhưng chả thấm ǵ với các cô gái Việt thời nay. Cứ vào trong mấy cái mạng Intờ nét sẽ thấy ngay. H́nh mặc hai mảnh nhỏ xíu cũng chả thấm ǵ với cảnh các cô khoe ngay toàn bộ của cải ra trước máy camera của compiutơ ở "quê" nhà! Nhiều trang Óep trưng h́nh các cô mười mấy, hăm mấy với của cải tùm lum, và các lời hứa hẹn hấp dẫn. Một cô khoe của và chua thêm mấy hàng chữ về những cái thích của ḿnh: "Em thích chát sếch, thích nói chuyện sếch trên mạng. Hễ em yêu ai, là em cho hết. Em cũng thích vào khách sạn, làm t́nh ở đó với người yêu...." Thảo nào mà đất nước con Hồng cháu Lạc này bây giờ đủ thứ "ôm": bia ôm th́ lỗi thời rồi, karaôkê ôm cũng lỗi thời, v́ rắc rối, bây giờ có ngủ trưa ôm, vơng ôm, hớt tóc ôm, gội đầu ôm, xe ôm (chở đi ôm), mía luộc ôm, chè đậu xanh ôm, và bán xôi ôm luôn.

C̣n nhiều mục ôm khác mà không kể ra được, v́ quá nhiều hoạt cảnh cười ra nước mắt. Nghe nói có con nhỏ muốn nằm bệnh viện cũng phải ôm bác sĩ, nếu không đóng đủ tiền. Muốn phá thai, phải ôm y tá. Muốn cho con học trường tốt, phải ôm hiệu trưởng, không khác ǵ trước đây cả gần thế kỷ "muốn con hay chữ, phải yêu lấy thầy!" Do đó, mà nếu có nh́n thấy tấm h́nh mấy chục cô trần truồng, đứng sắp hàng một dẫy để cho mấy tên già dịch Đài Loan ngắm ngó, vầy ṿ, trước khi mang về bển làm nô lệ t́nh dục, cũng chẳng phải là cái chuyện ǵ quan trọng với gái "quê" nhà.

Như vậy, th́ dân Bolsa thua rồi! Không tiến nhanh, tiến mạnh như con gái Hà Nội rồi! Con gái Bolsa, trừ một số thích bán cà phê "quá khứ" v́ cha mẹ mải đi kiếm tiền, không để  ư, hoặc v́ hoàn cảnh nào đó, c̣n đa số học ḷi con mắt, học c̣m nhom, học ná thở, học mệt không nghỉ. Nh́n mấy cô sinh viên ra trường, tỷ lệ ốm o, gầy ṃn chiếm tối đa, chỉ có vài cô hơi đẫy đà chút chút. Các nữ sinh viên ở đây, dù biết rằng cho "ôm" phờ- ri líu lo, không phải lo lắng chi, v́ có đủ dụng cụ, thuốc men, bác sĩ, nhưng chả mấy cô thích cho, bởi v́ chỉ nghĩ đến việc lấy cái bằng trước đă. Tương lai đang chờ ta, sau khi có bằng rồi, th́ tha hồ. Nhưng thực tế, có bằng rồi, lại lo đi làm, lo kiếm một tấm chồng cho xứng đáng với tư cách của ḿnh, nên lại không cho ôm phờ-ri nữa. Chỉ có một tỷ lệ nhỏ, các cô bỏ đại học v́ lỡ cho ôm, c̣n đại đa số tiếp tục bảo vệ tư cách cô gái Việt Nam ở hải ngoại. Đến nhà ai có con gái, thường th́ nghe thấy bố mẹ hănh diện khoe mấy đứa con tôi tốt nghiệp ngành này, ngành khác. Không có cơ hội học, th́ cũng làm chủ tiệm neo, hoặc làm chi đó, chứ nhất định không cho ôm phờ-ri như ở Việt Nam. Đến bây giờ, mà vẫn c̣n nhiều bố mẹ gọi điện thoại cho bạn bè, hỏi thăm, nhờ kiếm giùm cho con gái một anh bồ! Cháu nó cứ lười biếng, không chịu dẫn anh nào về nhà cả! Năm nay đă ba mươi mấy rồi! Bác t́m giúp cháu nó với! Hoặc là nói thẳng, đứa con gái tôi đang làm ... đó đó, mà kiếm không ra chồng. Hay là anh với tôi làm xui đi! Con trai anh năm nay đang làm ǵ rồi?

Thế th́ con gái Mỹ gốc Việt đáng được tuyên dương "ngoan lành bội tinh" hơn con gái ở "quê nhà" nhiều! Giữa một chốn phồn hoa, tự do, muốn ǵ được nấy, mà vẫn giữ vẹn cái đức tính tốt đẹp của người con gái Việt Nam th́ quư lắm. Người ta thường nói: "Thứ nhất là tu tại gia, thứ nh́ tu chợ, thứ ba mới tu chùa" mà! Hoan hô con gái tị nạn , trừ mấy cô làm ở tiệm "qúa khứ" nhé! Nhưng, biết đâu, v́ hoàn cảnh như nàng Kiều chăng? Dầu sao th́ cũng vui vui...