TẾT NHẤT, ĐI CHỢ, ĂN HÀNG.

 

 

Từ ngày c̣n bé, vẫn thỉnh thoảng nghe người lớn nhún vai, than thở: "Rơ là Tết với nhất!" Mấy đứa c̣n tuổi ham chơi, nghe câu  nửa như than văn, nửa như chê bai này chẳng hiểu cái ǵ. Măi đến lớn mới lờ mờ đoán rằng Tết là ngày...Tết, c̣n "nhất" là "một", là đứng đầu. Hễ cứ Tết, là phải làm cái ǵ cũng "nhất". Có lẽ mấy ông bà cụ chán nản cái cảnh cứ phải làm mọi chuyện hơn người ta, cái ǵ cũng phải nhất thiên hạ. Nhà cửa trang hoàng đẹp nhất, quà cáp nhiều nhất, biếu xén thiên hạ cũng tốt nhất, mặc quần áo đẹp nhất...  Do ư muốn tranh đua đó, mà mang nợ như "chúa Chổm". (Lại cũng  chẳng biết "chuá Chổm" là ai nữa!) Sau Tết rồi làm bán mạng để trả nợ cho mấy cái "hăo" của ḿnh. Thiên hạ kỳ cục thật! Toàn là giả h́nh! Nói là đa số mọi người đều "đạo đức giả" cũng không có ǵ sai trái mấy.

Có điều là ai "giả h́nh" th́ cũng kệ họ, thân ai nấy giữ, nhưng mà đừng có v́ cái "giả h́nh" đó mà làm hại thiên hạ th́ được rồi. Chẳng hạn như "đạo đức giả" để lừa gạt các bà, các cô, đóng kịch với cộng đồng, rồi lừa cơ, chôm cái quư giá của người ta, cuỗm tiền của cộng đồng hay làm cho cộng đồng mất uy tín mà chạy, th́ không được. Chẳng hạn như  tu sĩ mà lạm dụng t́nh dục trẻ em, thầy tu mà dẫn gái vào chùa, sư ông mà không chịu tu hành, lại đi cổ vơ cho Cộng sản, th́ không thể tha thứ. Ra ngoài sinh hoạt cộng đồng để cuỗm tiền đồng bào, làm việc lấy danh, cũng nhất định phải tẩy chay. Gần đây, mấy ông bà văn, thi sĩ, nhà báo, nhà giáo, mệnh danh là Trí thức Văng Bút, Văn Hào, Thi Sĩ, Nhà Báo... đấu đá nhau tưng bừng v́ cái việc làm hội viên hay chủ tịt hội "văng bút", hội mà hễ cứ vào đấy là phải dùng bút đâm nhau tóe lửa, người nào biết nắm giữ  khéo léo cái bút của ḿnh th́ c̣n bút, kẻ lạng quạng th́ văng mất bút. Mấy người viết mà không lách th́ sợ hăi, không dám dấn thân vào chốn gió tanh mưa máu đó, v́ múa bút không lại đối thủ th́ đời tàn, vừa mất bút, vừa mất tên, có thể c̣n bị đối phương leo lên ...đầu để... (cái công việc cần thiết trong tứ khoái, nhưng lại dơ bẩn xấu xa), như cái ông nhà văng nào làm nghề "cứu nhân độ thế" vẫn hăm dọa đối thủ. Chưa kể là thiên hạ buồn buồn, không có dóp, ngồi như cụ Hương ngày xưa làm công việc "găi... lăn tăn" ǵ đó, lôi hết chuyện t́nh ái, có thật và không có thật, ra mà bơi móc. Tam đại, chứ tứ đại, cũng có thể bị chửi tàn mạt! Có cô nàng chanh chua, bị mấy trự xồn xồn bêu xấu bằng cách nói những lời "âu yếm", kể chuyện pḥng the ra nữa. Bà con rảnh rỗi, nhào dô ăn có, làm cho mỗi ngày văn chương chợ cá mỗi thêm phong phú. Thôi th́ ba mươi sáu chước, tẩu vi thượng sách, tránh xa chốn kinh hoàng đó cho chắc ăn, nhường cái hội văng bút đó cho vài vị chưa hề biết cầm bút, chưa có xuất bản một cuốn sách nào, chưa viết được một đoạn văn hay hay nào, làm thành viên, hội viên, và tiện thể th́ làm chủ tịch cho rồi. Ngu si hưởng thái b́nh!

Nhưng mà chưa chắc à nhe! Ngu si có thể bị người ta lạm dụng. Ngày gần Tết hay ngày Tết mà dẫn bà con ở xa về đi ăn nhà hàng, coi chừng bị thiên hạ chôm mất ít tiền, nếu hiền lành quá, hoặc lè phè quá. Người viết đă có kinh nghiệm là mấy nhà hang đông khách thường "cầm nhầm, tính nhầm" vài đồng trong một biên nhận. Thay v́ 23 đô 56 xu, tính luôn 25 t́ ba mươi xu chẵn. Ăn có 17.50 tít th́ tính thành 20 tít và vài xu. Chả ai để ư! Vậy mà làm giầu đấy nhé! Thử tính coi, mỗi ngày, một nhà hàng đông khách  có chừng 200 biên nhận, mỗi biên nhận sai biệt $ 2.00. Thế là có $400 tít dư rồi. Một tháng 30 ngày là xỉu xỉu $12,000.00 tiền ăn .. gian của chủ nhà rồi. Quá đă!  Chưa kể ăn gian nhiều hơn vài đồng. Người viết đă một lần vào một cái quán có tên rất thơ mộng, nghe đến là biết ngay thành phố đẹp, có đồi, núi, sương mù, chỗ hẹn ḥ lư tưởng của t́nh nhân. Ăn xong, đọc sơ thấy tính gian một tô phở hơn 6 tít! Cho chủ quán biết, "Ồ, xin lỗi nhé! Bận quá!" rồi cười hi hi. Lần sau, là ông con dẫn bạn bè vài ăn, chủ quán cũng ăn gian hai món! Có sáu người ăn, tính thành 8 người, một món là gần $7.00. Nhân hai lên, thành ra mười bốn t́! Cũng xin lỗi "v́ bận?". Lần thứ ba, đi với hai người bạn, đến khi tính tiền tự dưng khám phá thấy có món "nai" là món không hề kêu, mới kiểm tra lại, mới thấy ông bà chủ tự ư tăng số 3 người thành ..gấp đôi: 6 người! Ba lần 7 cũng 21 tít! Quá sức! Khi nói cho cô tính tiền biết, chỉ nhoẻn nụ cười.. (không có cười t́nh, v́ c̣n bé quá!) Anh bạn ăn đùa thêm câu: "Đây là nhà báo đấy! Cẩn thận!" Cô bé tính tiền cũng chỉ mỉm cười!

Một quán nổi tiếng ở ngay Bôn Xa, lúc nào cũng tấp nập, bà chủ "người ở ngoải", nghĩa là người ở Hải Pḥng, xứ cảng, cũng có tính "nâu nâu nại quên một nần", tính lố tiền khách ăn. Khi khách "c̣m len" th́ chỉ cười trừ, xin lỗi rồi thôi. Cho nên, khách nào lười đọc biên nhận th́ có ngày tức khí khi về đến nhà mới biết bị "chĩa" mất ít tiền!

Đó là thói quen xấu, nếu không muốn nói là "ăn cắp", "ăn cướp cơm chim", nói theo kiểu giang hồ, là "chĩa". Bị phát giác, xin lỗi là huề! Chả ai thưa! Các chủ quán lộng hành, v́ biết tính người ḿnh cả nể, hay tha thứ! Tại một tiệm phở mang tên một anh hùng, bỏ nguyên con sâu vào trong rau, khi khách giật ḿnh, kêu "Ối!" lên, th́ lẳng lặng đổi đĩa rau khác, mà chẳng thèm xin lỗi, và vẫn cứ tính tiền như thường. (Chú sâu kia có thể đă lang thang ở đám rau xanh từ khuya và có thể t́m "bồ bịch" ở mấy bó rau khác, để cùng một chỗ, rửa cùng một lúc!) Nhà hàng ngoại quốc, hay một nhà hàng lớn có uy tín, th́ vừa xin lỗi vừa không dám lấy tiền nữa! Gặp khách Mỹ thứ dữ là chủ quán bỏ mạng sa tràng! Có khi phải đóng cửa tiệm luôn!

Cũng gần ngay Bôn Xa, một quán phở mang nguyên ly đậu xanh đă có mốc trắng ra cho khách ăn! Một quán vừa ăn vừa nhậu, đưa ra một đĩa tiết canh có mầu đỏ tươi, y hệt như... máu, trông khiếp đảm! Hỏi ông chủ, th́ được trả lời là "con vịt này c̣n non!"

Làm ăn kiểu đó, th́ vừa mất đạo đức, vừa mất khách, lại có thể mất tiền nếu bà con ta đi kiện tại BBB, nghĩa là Better Business Bureau, nơi chuyên giải quyết những thói tệ của các chủ nhà hàng, bidinít, sửa xe, công ty cung cấp dịch vụ.

Thôi, mà Tết với Nhất đến rồi, nói măi về cái thói xấu của mấy ông chủ, bà chủ nhà hàng thiếu đạo đức cũng rầu, mất hứng, chỉ mong bà con ta, đi ăn Tết, cần coi lại cái giấy tính tiền, đừng để ai ăn gian ḿnh, mà mất vui. Thà đem mấy đồng ấy cho người hôm lét th́ thú vị hơn, cho mấy anh giầu ăn gian, th́ bực ḿnh lắm!

 

                                                            chu tất tiến.