Tội Nghiệp Nhà Thơ Tuệ Sỹ

 Chu Tất Tiến

 
Tuệ Sỹ hănh diện được CA đầu trọc làm thị giả, hầu hạ đêm ngày, đi cầu cũng thông báo.

Từ sau 1975, chúng ta đă thấy quá nhiều nhân vật, "trước sau không như một", trước th́ chống Cộng, sau lại thân Cộng. Có người bỏ lập trường yêu nước mà chạy theo Cộng sản chỉ v́ quyền lợi, hoặc v́ một chút hư danh.

Ông Bác sĩ Nguyễn Xuân Ngăi là một thí dụ lớn. Đang làm Phó Chủ tịch Đảng Nhân Dân Hành Động, mà được thư mời của Cộng sản, lập tức về nước ngay, bị Cộng sản chơi "trác" nhốt giam, hỏi khẩu cung 3 ngày, rồi tống trở lại Hoa Kỳ. Sau đó, để chửa thẹn, ông ta c̣n ngụy biện: Công an Cộng sản thiếu phối hợp, nên mới xảy ra sự việc đáng tiếc! Bây giờ, th́ ông lại chống Cộng tiếp tục, mời Hoàng Minh Chính và bảo trợ cho một số các em sinh viên chống Cộng ...

Phạm Đăng Long Cơ, vốn là Bác sĩ Quân Y, được Cộng sản mời, th́ lập tức đi theo giặc, chống lại cộng đồng. Hiện nay, thấy không có mời mọc ǵ nữa, th́ trở lại chuyên môn y sĩ.

Lê Phước Sang, chống Cộng đến chiều, được móc nối, trở về mong được chút danh, nhưng không thấy chi, trở lại Mỹ. Viet Weekly gồm một nhóm toàn thanh niên chống Cộng dữ dằn, nay theo CS, kiếm chút cháo...

Về vụ Tuệ Sỹ, tác phẩm của ông rất cao siêu, chống Cộng rất trí thức. Ông đă là một người Tù Lương Tâm, chấp nhận án Tử H́nh, là một tấm gương can đảm cho đời sau ngưỡng mộ. Nhưng từ khi ông nhận một chức vụ lớn trong hàng ngũ Giáo Phẩm Phật Giáo, th́ chúng ta cũng nên coi lại vấn đề. Nhất là lại đóng một vai tṛ then chốt trong Đại Hội Phật Giáo, một "chiêu" độc của CS, nhằm phô trương Tự Do Tôn Giáo ở Việt Nam.

Nếu là một người trí thức chống Cộng thứ thiệt, th́ dù cho chức vụ cao đến trần nhà, làm Chủ Tịch Nước chăng nữa, cũng không bao giờ nhận. V́ khi nhận lời làm việc cho các tổ chức của họ, dù là tổ chức Tôn Giáo, để rồi đứng chung hàng ngũ, hội họp, thảo luận với các đồng chí quốc doanh, với những con người từng uống máu, sát hại dân lành, th́ nhất định không chịu nổi.

Hăy tưởng tượng một ngày nào đó, nói chuyện với những tên đồ tể – chưa buông dao xuống – ấy, người yêu nước sẽ thấy lợm giọng, buồn nôn, thấy máu ḿnh xông lên mặt. Nếu không làm được ǵ, không gào lên, tố cáo tội ác, không "đục" cho chúng một quả, nhất định người công chính sẽ xỉu mất! Làm sao mà có thể hội họp, nói chuyện, thảo luận khi nghe thấy những chữ "đồng chí, đồng chuột" quanh đây? Làm sao mà có thể b́nh tâm được, khi nghe những tiếng cười man rợ, những tiếng cười thỏa măn của bọn súc sinh? Làm sao mà chịu đựng được, khi nhớ tới hàng triệu dân lành đang khốn khổ, mà chính ḿnh lại ngồi họp hành, ăn uống với lũ đồ tể đó? Làm sao mà cứ tỉnh bơ, làm như không thấy, không biết những tiếng kêu cứu của dân oan vang vang trong đường phố? Không thể nào "mũ ni che tai" với những tiếng kêu cứu của đồng bào, không thể nào tự đánh lừa ḿnh là "ta chỉ làm việc phát triển đạo giáo mà thôi!" Những người tuyên bố: "Tôi bây giờ không nói chuyện Đời nữa, mà chỉ nói chuyện Đạo thôi!" là tự ḿnh dối gạt ḿnh, đánh lừa lương tâm của ḿnh, trong khi đánh lừa cả Dân Tộc.

Nếu quư vị không tin, hăy về THAM DỰ MỘT BUỔI HỌP CỦA CÁN BỘ CỘNG SẢN, lắng nghe họ phát biểu, đóng góp ư kiến xây dựng Đảng và Nhà nước, qua việc xây dựng Tôn Giáo. Nếu ai có thể ngồi họp được một tiếng đồng hồ mà không phát điên, th́ kẻ đó một là Điếc Tai, Mù Mắt, hai là "chấp nhận Cộng sản và tất cả những ǵ họ làm". Chấp nhận là bây giờ Đảng đổi mới rồi, không c̣n trấn áp tôn giáo nữa! Chấp nhận các tên đồ tể kia đă bỏ dao xuống rồi, thành Phật hết trơn! Chấp nhận có Tự Do Tín Ngưỡng, Tự Do Tư Tưởng, Chấp nhận những h́nh phạt đối với Ḥa Thượng Thích Quảng Độ, Thích Huyền Quang, những cuộc bắt bớ, tù đày các nhà phản kháng là Đúng và cần thiết để Xây dựng Đảng! Chấp nhận dân oan là một lũ ngu ngốc, xứng đáng bị trừng phạt! Chấp nhận việc Ḥa Thượng Thích Quảng Độ đến thăm dân oan là vi hiến, là thách thức chế độ! Nói chung là chấp nhận Chế Độ độc tài, đảng trị này là Chân Chính, là hợp hiến, hợp pháp, vừa hợp với ḷng dân Việt, hợp với Hiến Pháp Việt Nam, vừa hợp với Công pháp quốc tế.

Một khi chấp nhận như vậy, th́ sẽ rất vui khi nghe thông báo:

"Đồng chí Trưởng Ban Chỉ Đạo Tư Tưởng Trung Ương đến thăm hội nghị! Đồng Chí Bí Thư Thành Ủy đến thăm hội nghị! Đồng chí Thủ Tướng Nước CHXHCN gửi lời thăm hỏi và chúc cho hội nghị thành công tốt đẹp! Đồng chí Chủ Tịch Mặt Trận Tổ Quốc có lời khen ngợi hội nghị!Xin báo cáo các đồng chí được rơ: Đồng chí Bí Thư Thành Ủy thành phố Hà Nội vừa gửi thư chúc mừng kết quả hội nghị đạt hiệu quả 100%. Tiếp theo đây là huấn từ của Thủ Tướng CHXHCN Việt Nam gửi đến hội nghị, chúc các đại biểu tham dự sức khỏe, tiếp tục tiến lên, phục vụ cho Tín Ngưỡng và Tôn Giáo, Tốt Đạo, Đẹp Đời! Đồng chí Chủ Tịch nước khen ngợi những công lao đóng góp của các đại biểu tham dự, Đặc biệt là khen ngợi tinh thần Vô Úy của cụ Tuệ Sỹ, đă bỏ qua mọi tị hiềm, để nắm tay xây dựng một Tôn Giáo làm mạnh trong hiến pháp... "

Hăy tưởng tượng! Hăy tưởng tượng! Tuy là tưởng tượng, nhưng nhất định sẽ xảy ra giống như vậy, v́ đó là bài bản muôn năm của Cộng sản.

Chưa kể là để chuẩn bị họp, phải nộp một bản chương tŕnh, nội dung phát biểu, đóng góp cho Đại Hội. Phải ngồi soi mói từng chữ, từng lời, không dám động chạm đến tất cả những oan sai của các Phật tử, các Tăng, Ni bị trù dập. Mà chỉ dám viết những lời ca tụng chính sách Trước Sau Như Một của Đảng Cộng sản: Tự do Tôn Giáo, tự do Tín Ngưỡng? Viết không khéo một chữ, là có điện thoại gọi đến, đề nghị "cụ" sửa lại cho đúng t́nh h́nh...

Hăy tưởng tượng! Suốt ngày có khách đến thăm, suốt ngày có điện thoại reo, từ Bí Thư, Chủ Tịch . . gọi đến thăm hỏi. Mà thực chất là điều tra, theo dơi. Trước cửa, có vài em bán thuốc lá, sau chùa, một lô t́nh nguyện hốt rác, xa xa vài chú bé đánh giày... Tất cả là những Công An con, công an cháu... theo dơi từng li từng tí... Muốn đi ngủ, tắt đèn, cũng phải tính tóan. Không thể để đèn muộn bất thường. Ăn một miếng cơm cũng phải suy tính, coi chừng có người suy diễn linh tinh, th́ bỏ mạng! Có lẽ chỉ trừ khi đi vào Toilet, mới không hồi họp, lo lắng!

Người công chính chịu nổi cảnh này hay không?

Người có ḷng yêu nước, có thể chịu nổi cảnh này trong một ngày mà không "Đ.M."?

Cho nên, tuy không ở gần bên "nhà thơ" Tuệ Sỹ, không có bằng chứng ǵ là nhà thơ đă trở cờ, theo Cộng, tôi cũng có thể tưởng tượng ra trúng bốc! Với tưởng tượng của một người viết văn, làm thơ, tôi hiểu rơ hoàn cảnh của những người đang làm việc cho Cộng sản. Họ khốn khổ, khốn nạn vô cùng, mà không mở miệng được! Há miệng mắc quai!. "Đem thân về với triều đ́nh, Hàng thần lơ láo, phận ḿnh ra đâu?"

Tôi chỉ mong có một ngày làm việc như thế, nhưng với nội dung khác: Sửa đổi Hiến pháp, vất bỏ điều 4 đi, rồi làm sao? Tôi chấp nhận có những buổi gặp gở, thảo luận, thăm viếng như thế, nhưng để bàn về vấn đề Giải Thể đảng Cộng sản, trả lại Tự Do, Dân Chủ cho nhân dân. Lúc đó, th́ tôi sẽ không "Đ.M." mà vui vẻ góp ư ...

C̣n bây giờ, tội nghiệp cho nhà thơ Tuệ Sỹ! Không được chửi thề!

CHU TẤT TIẾN