ĐỐI THOẠI VỚI TRỊNH HỘI VỀ BÀI VIẾT “CỘNG ĐỒNG & VIỆT WEEKLY”


Chu Tất Tiến

Trịnh Hội quư mến,
Trước khi bắt đầu điểm chính của bài đối thoại này, anh muốn minh xác về nhân xưng đại danh từ “anh” và “em” dùng trong bài viết này. Thực sự, anh chưa hề có cơ hội làm quen với em, chỉ biết em qua các công việc em làm, biết em là một luật sư đầy dũng khí, hiên ngang sang Phi Luật Tân để làm công việc cứu người, không phải một mà là nhiều người, nhiều gia đ́nh, để họ được sống trong xứ sở Tự Do như họ đă liều thân mong muốn. Anh cũng biết em qua nhiều cuốn băng của Asia, dù cho em nói năng không lôi cuốn lắm, nhiều khi c̣n ngọng ngịu và muốn “bí” khi đối đáp bất ngờ, đôi lần có những câu “diễu dở”, nhưng với quá khứ hoạt động của em và tướng tá cao lớn, thông minh của em, anh cũng như mọi người “cho thông qua”, không phê phán. Anh cũng lại có cảm t́nh và thông cảm với em rất nhiều khi em bị chống đối ở bên Úc, làm cho chương tŕnh của em bị hỏng, nhưng em vẫn b́nh tĩnh không nói ǵ, không viết ǵ, chỉ để vợ em viết giùm một bài tả oán cảm động. Theo như các cụ xưa đă nói: “yêu ai yêu cả đường đi, ghét ai ghét cả tông ti họ hàng”, anh cũng như nhiều người khác trong giới truyền thông ở đây, đă “yêu” em rồi, đều nghĩ rằng em không nói, không viết chỉ v́ em quân tử, nhưng không ai nghĩ rằng em không viết bởi v́ em viết dở quá, dở không chịu được như bài “Cộng Đồng & Việt Weekly” mà em mới viết trên tờ Người Việt này. Vừa đi làm về đến nhà, mới lấy tờ báo Người Việt ra đọc, anh hụt hẫng, không hiểu sao một người đă học Luật rồi, đă từng tranh tụng cho nhiều vụ rồi, mà viết một bài văn ngắn có qúa nhiều điểm tầm bậy tầm bạ như thế. Anh không hiểu làm sao mà em có thể “pass” được lớp Luận Anh Văn căn bản (English Composition 100+), có lẽ mấy ông thầy vừa chấm bài vừa ngủ gật. Anh không có cơ hội học Luật nên không biết ở Trường Luật có dậy viết văn không? Em không theo một nguyên tắc nào cả, nguyên tắc A.M.A th́ em hoàn toàn mù tịt. Câu chủ đề thiếu. Tham chiếu bằng sách vở (reference) th́ hoàn toàn không. Việc tập trung ư tưởng trong từng đoạn chẳng thấy, chỉ viết lan man, linh tinh. Ư tưởng bổ sung cho câu chủ đề (supporting ideas) biến mất. Nếu bài này mà gửi đến cuộc thi “Bé viết văn Việt” nhất định bị rớt. Bởi vậy, anh phải bỏ luôn giây phút nghỉ ngơi thường nhật mà ngồi xuống viết ngay cho em những ḍng chữ này. Tuy anh lớn hơn em nhiều, nhưng anh đoán chừng c̣n thua tuổi bố em, nên mới đầu, anh định xưng bằng “chú”, rồi lại bỏ đi, mà dùng chữ “anh, em” cho lời văn có vẻ nhẹ nhàng, thoải mái hơn, chứ cứ “chú chú, cháu cháu”, nghe nó nặng nề và xa cách lắm.
Vậy nhé, anh vào đề đây:
1-Em đặt tiền đề sai (False premise): Sau khi em kể về sự bất nhẫn của em khi thấy Việt Weekly “bị đánh bề hội đồng từ mọi phía”, em viết rằng họ (những người bề hội đồng) có “những luận điệu chụp mũ một cách vô tội vạ, sự kết tội không cần bằng chứng của những người tổ chức biểu t́nh”. Đọc câu này, anh thấy tức cười quá! Em cho rằng những người tổ chức biểu t́nh “chụp mũ” cho tờ báo kia rồi “bề hội đồng” những người làm tờ báo ấy, trong khi chính em lại đang “chụp mũ” cho những người tổ chức biểu t́nh! Em c̣n viết là “các báo, các đài radio cho đăng những lời tuyên cáo (mà thực chất là những lời buộc tội) những bài viết ủng hộ cuộc biểu t́nh, mà không một lời giải thích, hoặc tŕnh bầy một ư kiến ngược lại”
Trịnh Hội ơiï! Em sai lầm lắm! Họ nói có sách, mách có chứng chứ! Họ đâu có “chụp mũ vô tội vạ” đâu! Họ kết tội có bằng chứng hẳn hoi. Những người kêu gọi tập hợp lại để nói chuyện về tờ Việt Weekly phải đưa bằng chứng là chính tờ báo có luận điệu thân Cộng, xỉ nhục lá cờ Quốc Gia, ca tụng Hồ Chí Minh là thần thánh, là Vua Nghiêu, Vua Thuấn, đồng thời đổ trách nhiệm vụ 911 cho chính đất nước Hoa Kỳ này, là đất nước đă dung dưỡng những người như em được nổi danh trong một nền Tự Do thoải mái. Việt Weekly đă chê bai, khinh thị cả tập thể những người H.O là “bất tài, vô dụng, gần như phế thải, vô tài.” Phải có bằng chứng mà bằng chứng có tính chất chính xác cao mới gây xúc động cho cộng đồng đến thế! Những người kêu gọi biểu t́nh đó, không thể và không bao giờ có thể tự dưng hô hoán lên rằng: “Ê! Bà con ơi! Tờ báo này là Việt Cộng! Xúm lại bề hội đồng nó đi!” Không! Không bao giờ có chuyện đó! Cộng đồng Việt Nam không có ngu xuẩn đến nỗi thế! Báo chí, đài phát thanh không dốt nát đến nỗi thế, em ạ! Em khinh thường tŕnh độ kiến thức của cộng đồng, của các hệ thống thông tin quá lắm rồi! Nếu nhóm người kêu gọi biểu t́nh kia mà thật sự “chụp mũ”, th́ rất nhiều người sẽ lật mặt nạ họ. Chính anh, xin được xung phong đi đầu làm công việc ấy. Anh không thể chịu đựng được những cái xấu, cái ác tung hoành trong cộng đồng ḿnh. Em bảo: “không cho tŕnh bầy một ư kiến ngược lại!” Bài viết này của em chẳng phải cơ hội cho em nói ngược lại sao?
2-Em chỉ nói nửa sự thật (Half-Truth): Việc tất cả các tờ báo, các phương tiện truyền thông, và hằng trăm, ngàn điện thư, từ khắp nơi trên thế giới tụ về Khu Little Saigon này để yêu cầu Việt Weekly xác định lại thái độ, nếu thấy ḿnh có lỗi với dân tộc, th́ hăy tạ lổi với dân tộc, và trở về đường ngay nẻo chính th́ có. Đông lắm, không thể đếm được! Lấy số lượng khổng lồ như thế mà đối chọi với một tờ báo th́ có, nhưng “bề hội đồng” th́ không. Việc mà em gọi là “bề hội đồng”, một loại chữ mà trong cách hành văn gọi là “tiếu lâm và giễu cợt“ (humor and ridicule) để chế nhạo một hành động mà sau này em phân tích rơ hơn là “phải đánh cho nó chết!” Em có t́m thấy chữ nào, câu nào nói rằng “chúng ta phải xúm lại, đánh cho nó chết” như em nhắc đến vài lần trong bài không? Thực tế, những lời kêu gọi của người tổ chức chỉ mang những thông điệp đại khái như “chúng ta phải hành động!” “chúng ta phải lên tiếng, phải kêu gọi Việt Weekly trở về với cộng đồng..” Không có câu “chúng ta phải bề hội đồng nó cho đến chết.”
3-Em kết luận một cách vội vă (Hasty judgment): Theo lư luận của một luật sư chuyên đứng về phía những kẻ bị oan sai, em viết: “Ngay cả đối với những người bị khép vào tội giết người và hiếp dâm, họ vẫn luôn được cho cơ hội tự bào chữa và tŕnh bầy ư kiến đối ngược lại với cơ quan buộc tội.” Em cũng viết “Những người sách động biểu t́nh trong cộng đồng của chúng ta hiện nay th́ sao? Họ vừa là công tố viên, luật sư, bồi thẩm đoàn, chánh án, và kiêm luôn cả người thi hành bản án.” Và, “chỉ cần biết báo Việt Weekly dám cho đăng bài có ư kiến khác với ư kiến và sự hiểu biết của ḿnh là ḿnh phải đánh cho nó chết.” Đọc qua những câu này, anh mới thực sự nhận ra rằng cái mảnh bằng Tiến Sĩ, Luật Sư của em cần phải xem lại. Một người có học vị đụng đến “trần nhà” (ceiling) của sự học như em mà hàm hồ đến thế th́ xấu hổ lắm. Một đứa học tṛ Trung Học cũng không dám nói bậy như thế. Loại lư luân hàm hồ (fallacy) này, tiếng La Tinh gọi là “post hoc, ergo propter hoc”. Cứ đặt đại ra một mệnh đề, rồi tương thêm các mệnh đề nữa, và bảo rằng mệnh đề sau là kết luận của mệnh đề trước, mặc dù chả có câu nào ăn nhập với câu nào. Câu trên mà em đưa ra th́ đúng. Nhưng sau đó, những câu kế tiếp chứng tỏ em có vẻ lú lẫn rồi. Ai là người sách động biểu t́nh? Ai là công tố viên? Ai là luật sư? Bồi thẩm đoàn? Chánh án? Người nào thi hành bản án? Đă có ai giơ một ngón tay lên dí vào trán những người làm báo Việt Weekly chưa? Em không nắm vững t́nh h́nh, không đọc kỹ các bản tin, không nghe kỹ những lời tuyên cáo, không t́m hiểu sự thật mà đă vội bênh tờ báo này một cách dữ dằn như thế, th́ anh lo cho em quá. Lỡ ra có nạn nhân nào nhờ đến em biện hộ giùm ở ngoài Ṭa Án, th́ với cái tính nóng nẩy, thiếu thận trọng của em, người đó chỉ có “từ chết đến bị thương” mà thôi! Công tố viên chỉ đề nghị 5, 10 năm, sau khi em biện hộ, chắc ông Ṭa sẽ nổi giận mà tăng h́nh phạt. Nhất là với câu kết luận sôi nổi này, th́ nhất định kết quả sẽ tang thương: “Nhưng không v́ thế mà tôi đồng ư và im lặng để cho một thiểu số to miệng, cực đoan, lợi dụng sự nhẫn nhịn của người Việt Nam ngang nhiên tự cho ḿnh là đại diện cộng đồng, đại diện cho chính tôi và gia đ́nh tôi, trù dập và bức hại những người mà suy cho cùng, chỉ v́ họ không có cùng một chính kiến”.
Trịnh Hội ơi! Có lẽ người to miệng nhất phải là Luật Sư Trịnh Hội v́ em dám một ḿnh nói to hơn cả những người nói to, cực đoan hơn cả những người cực đoan, ngang nhiên hơn cả những người ngang nhiên. Em cho rằng có người đại diện cho em và gia đ́nh em ư? Đại diện cho kẻ về hùa với những kẻ chống lại lịch sử, mạ lị cộng đồng, quên nguồn quên cội ư? Không ai dám ngu như thế đâu! Người ta, ai cũng ăn cơm cả!
Các người có học viết văn, gọi loại văn chương này là “Ad hominem”, thay v́ nói về ư kiến của người ta, lại lôi cá nhân người ta ra mà tấn công. Loại văn chương này, nói theo kiểu b́nh dân học vụ, th́ gọi là “văn chương to mồm”, ồn ào nhưng rỗng tuếch.
4-Chuyển hướng sai lạc (Red herring hay Diversion): Về vụ 911, em viết “Đă có một số người nổi tiếng như Giáo Sư Noam Choamsky của trường Đại học lẫy lừng MIT cho việc Mỹ bị tấn công là do ...Mỹ.” và “Những ư kiến liên quan đến Cộng Sản, Karl Marx, Hồ Chí Minh hay bất kỳ một nhân vật nổi tiếng nào trên thế giới, đối với những ai đă học qua môn Khoa Học ChínhTrị (Political Science) hoặc trường Luật, chắc chắn họ đă học, thi, và phân tách để biết thêm về những vấn đề này.” rồi em diễu cợt: “phải tổ chức biểu t́nh ngay để đóng cửa những trường đại học nào dám cho phổ biến những bài viết quá ư là phản động”
Để làm cho người đọc rối trí, em đă dẫn chứng bằng ư kiến một ông giáo sư nào đó mà không dẫn chứng thêm vài người nữa, mặc dầu em viết là “có một số người”. Ai cũng biết ở xứ sở Tự do này, muốn phát ngôn ǵ th́ cũng được bảo vệ, tuy nhiên, phải có lư có lẽ. Phát ngôn tầm bậy th́ sẽ “hai năm mươi” ngay. Nhất là những vị có chức cao, trọng vọng. Em chỉ nói xuông như thế, mà không đưa ra lư luận của ông kia, th́ chỉ bịp được người nào suốt đời không đọc báo mà thôi. Ông kia có thể dẫn chứng hàng chục chứng minh cho lư lẽ của ḿnh. C̣n đây, tay viết Hà Văn Thùy này, không chứng minh điều ǵ hết, chỉ nói xuông như một thằng du thử du thực, đứng chửi đổng chơi, ai nghe th́ nghe. Tiếc là em với Hà văn Thùy có bộ óc cùng một tần số, nghĩa là ngẫu hứng nói càn, thiếu đầu thiếu đuôi, nói để làm chia trí người đọc. Ngoài ra, khi em nói về Karl Marx, Cộng Sản, Hồ Chí Minh đă được học tại môn này môn kia, em cũng chỉ muốn ḷe người ta mà thôi. Trong số độc giả đọc bài của em, chắc chắn có cả chục ngàn người học qua môn này và họ biết học về cái ǵ. Riêng em, không biết em c̣n nhớ chút nào không? Nếu muốn ca tụng Karl Max và Hồ Chí Minh là thánh nhân, là Vua Nghiêu Vua Thuấn, th́ hăy gặp Viện Trưởng Triết Học Hoàng Minh Chính, Đại Tá Quân Đội Nhân Dân Bùi Tín, Trung Tướng Trần Độ, chiến sĩ xẻ dọc Trường Sơn Dương Thu Hương, các đảng viên lăo thành Nguyễn Hộ, Nguyễn Trấn, Trung Tá Trần Anh Kim, chiến binh Trần Dũng Tiến... So sánh với kiến thức về Karl Max như mặt trời của họ, sự hiểu biết của em và Hà văn Thùy chỉ là con đom đóm sắp chết mà thôi. Nên nếu em muốn đối thoại, nên đem theo chứng minh nhé, đừng nói xuông như gă Thùy kia, một kẻ mà ít nhất có tới bẩy chục triệu người muốn nhổ vào mặt. Nói câu này, có sách có chứng, em ạ. Không tin em cứ mời bất cứ một người dân nước Việt nào, không phải đảng viên, không có chức tước, vào pḥng riêng của em ở một chỗ nào không có cặp mắt của Công An, và hỏi họ: “Ông, bà nghĩ thế nào về câu Hồ Chí Minh là Vua Nghiêu, Vua Thuấn?” để thử xem họ nói thế nào. Hồ chí Minh mà chỉ có một tí, một tẹo yêu dân, yêu nước thiệt sự, th́ không có Cải tạo ruộng đất giết vài trăm ngàn người, không có cuộc chiến Việt Nam có gần 3 triệu người chết, không có cả triệu người bỏ thây trên biển cả, trong rừng sâu, núi thẳm, không có trên 2 triệu người chạy vắt gị lên cổ ra nước ngoài, và không có... một Luật sư Trịnh Hội ăn nói tầm bậy tầm bạ, nhục nhă gia phong.
Thôi, nói đến đây th́ cũng tạm đủ. Hơn nữa, với tŕnh độ của em, anh không muốn dài gịng thêm, sợ em “tẫu hỏa nhập ma.” Dầu ǵ, em cũng có 15 năm phục vụ cộng đồng tị nạn Cộng Sản. Anh không muốn em nghĩ rằng anh lấy số tuổi lớn “bề hội đồng” em. Chỉ có điều anh muốn nhắn em một điều: người có dũng khí như em, khi một ḿnh đứng ra chống lại cộng đồng, để bênh vực cho tờ Việt Weekly, nên xử dụng cái “Dũng” đi kèm với “Trí”, không nên dùng cái “Dũng của kẻ thất phu” mà uổng bao nhiêu năm phục vụ. Sức mạnh của em c̣n dồi dào, tương lai của em c̣n tươi đẹp, đừng để bị cái “Dũng của kẻ thất phu” lôi kéo đi lầm đường. Nhất là đừng để ai lợi dụng sự ngây thơ của em mà rồi hối hận cũng không kịp.
Vài hàng chân thành, vẫn quư mến em, mong em suy nghĩ.

Một người không có cơ hội học Luật: Chu tất Tiến.