TRẢ LỜI THƯ CỦA ĐỐC TỜ THANH 

                                                Chu tất Tiến.  

Cám ơn bà đă trả lời nhậm lẹ
Cách làm việc của bà cũng không tệ
Nhưng tư tưởng của bà thuộc loại "ẫm ương"
Khiến người ta vừa ghét lại vừa "thương" (?)
Có lẽ đó là nguyên nhân thất bại
Đôi khi, bà cũng cần xem lại
Những suy tư, quan điểm của bà
Có thể  ông chồng "cà giựt" nhà bà
Cũng có lư khi bỏ bà, đi hú hí...
Dĩ nhiên, việc sai trái của ổng, phải được trừng trị
Bằng cách cho ổng cô đơn lúc cuối cuộc đời
Chẳng có mụ nào theo ổng khơi khơi
Khi ổng hết gân, mà lại không có thuốc!
Bây giờ nhé, bà nói bà là dân trường thuốc
Nên không cần chính trị, chính em
Mọi việc linh tinh, bà chỉ đứng nh́n xem
Bà chỉ làm những chuyên môn, "nghiệp vụ"
Những ư tưởng ấy, đúng là "ngây thơ cụ"!
Một đứa bé con cũng phải biết dở, hay
Sau Bẩy lăm, bà chắc thấy dẫy đầy
Lũ Pắc Bó làm tan hoang đất nước
Hăy so sánh đời sống dân thuở trước
Hăy nghĩ suy Văn Hóa của dân ta
Hăy lặng yên một lúc và mở mắt ra
Để thấy lũ vượn người đang ra tay đào bới
Chúng phá tường, đục cầu tiêu, cầy xới
Để t́m vàng, tiền bạc của nhân dân
Chúng triệt tiêu xă hội, dưới danh nghĩa "nhân dân"
Sàig̣n thế, mà biến thành thời đồ đá
Bà đă từng ở lại, phục vụ, mà không biết nh́n, th́ cũng lạ!
Mắt bà đâu? Tai bà đâu? Trí óc? Suy tư?
Hay bà cũng "trăn trở" trên giường, giống chúng ư?
Và "bức xúc", trên tiền, rượu ngon, thuốc,  gái?
Bà cứ ca tụng việc "thống nhất" là vĩ đại
Chiến Thắng Điện Biên Phủ là quang vinh?
Mong Bà hăy đọc thêm sử sách về Hồ Chí Minh
Về "môi hở, răng lạnh", về Tầu phù, những tranh cạnh
Về sự khuất thân với Liên Xô thời chiến tranh lạnh
Để biết Hồ chí Minh chỉ là một con cờ
Mà Liên Xô và Tầu Cộng thay nhau nắm bàn cờ
Quan Thầy gọi một tiếng, là "Dạ, có em", chạy lúp xúp!
Từ Tướng Lănh, Bí thư, Thủ Tướng cũng chạy, đuôi cúp
Chắp hai tay kính cẩn lạy đàn anh
"Mi đấu tố cha mi đi!" , "Dạ, chúng em làm thật nhanh!"
"Tên Bố, Mẹ kia, mi đẻ ra ta, nuôi ta lớn, cho học hành
Là thực hiện âm mưu của đế quốc!
Kể từ nay ta với chúng mi là người ngoại cuộc
Cấm xưng cha, mẹ nữa, có ngày nhừ đ̣n!"
Vậy đó, mà bà c̣n cứ cái miệng trơn
Tiếc là chưa được phục vụ thêm lần nữa!
Bà chỉ hận có cái nhà Điện Biên Phủ rực rỡ
Tiếc "Năm ngàn lượng vàng", th́ thật đúng... mát giây!
Điện trong người bà chạy từ Đông sang Tây!
Không ai chữa được, thôi đành chờ kiếp khác!
Với tiểu sử như thế, th́ chắc việc sang kiếp khác
Cũng không lâu đâu, thôi, tôi chỉ xin chúc cho Bà
Cuối đời rồi, tỉnh lại, trước khi hóa thành ma
Để sống đứng đắn, được phút nào hay phút ấy
Nghiên cứu lại lịch sử đi, hỏi han người nào ấy
Những ai không phải trí thức Tây cổ điển như bà
Những ai thực ḷng yêu nước thiết tha
Giới trẻ, giới già.. ai không x̣e ra bằng cấp
Để hù lũ dân đen, ḥng đứng cao hơn nguời dưới thấp
Ai huyênh hoang vỗ ngực, "nổ" như kho đạn Long B́nh
C̣n với tôi, một dân đen, không dám nhận ḿnh
Là trí thức, v́ khả năng chưa đến
Nhưng nếu bà, muốn nghe lời thật "chiến"
Của người không ngán ma, sợ chụp mũ, không ngại... đánh tay đôi
Dù tuổi tôi cũng đang ở chỗ... xuống đồi
Bà cứ gọi, tôi sẵn sàng tṛ chuyện
Dù bà có ... "ẫm ương", có đôi khi.. mát điện!
Tôi vẫn tin rằng, chính nghĩa sẽ thắng gian tà...
Mong rằng, trễ c̣n hơn không, hạnh phúc đến với bà.
Một trí thức... bao năm trời c̣n ... ngủ! 

                                                Chu tất Tiến.

 

2008/6/19 Dr Nguyen Thi Thanh < docteurthanh@gmail.com >:

Chào ông Bắc Kỳ Di Cư, 

Khi ông không biết về người ta, chỉ nghe bọn 'Tàu Phù' thù ghét tuyên truyền bậy bạ, rồi viết thơ vvv... 

Tuy nhiên, dầu không có th́ giờ tôi cũng xin cải tră lời vài điểm, để ông thấy, người ta thường nói "MỘT ĐIỀU KHÔNG CHÍNH, CHÍN ĐIỀU KHOG6 NÊN". 

Dựa vào đó để mong ông suy nghĩ. 

1- Tôi đi học ở Paris Pháp từ năm 1959.  

2- Được mời qua dạy tại Đai học Moncton, Moncton New Brunswich Canada vào năm 1967 với tư cách là di dân từ Paris qua (đây tôi gởi ông cái thư mời đính kèm theo đây cho vui nhé). 

3- Về nước làm việc dưới thời Tổng trưởng Trần Lữ Y đầu năm 1968. Trong lúc đó chồng tôi vẩn tiếp tục dạy Kinh tế ở Đại học Moncton cho đến lúc về hưu, không về nước làm việc, v́ sợ CS vào Miền Nam. 

4- Tôi trở lại Canada là do chồng tôi năn nỉ, đem con di qua cho chúng học Đại học. V́ vào thời ấy, con có cha ở ngoại quốc th́ tiêu chuẩn vào Đại học rất khó, nhất là nghành Y. 

5- Vả lại, sau ngày thống nhất đất nước, tôi vẩn tiếp tục làm Pḥng Mạch tôi ở 320 Điện Biện Phủ (đối diện chếch chếch với BV B́nh Dân) không ai cấm cả. Tôi lại làm Trưởng Ban Y tế Khóm và Phường Điện Biên Phủ, hôi chữ Thập đỏ, Hôi Trí Thứ Yêu Nước TP, Hôi Phụ Nữ Phường, Quận, tôi không ngại ǵ cả. 

Cũng như tôi chẵng thích ǵ tên TT tham ô nguyễn VănThiệu, nhưng tôi vẫn về làm việc dưới chính quyền Thiệu . Tôi làm việc là làm cho dân, cho Tổ Quốc tôi.

Hiện c̣n ông Cựu Thủ tướng Trần Thiện Khiêm ở Mỹ, chính ong Khiêm mời tôi làm việc. Ông cựu trung tướng Cao Hảo Hán ở Canada, BS cựu phụ tá Tôn Thất Niệm ở Mỹ, ngay cả một LS chống CSVN tích cực là LS Nguyễn Văn Chức ở Houston và c̣n vô số người nữa làm việc tại Saigon đều biết tôi. Người ở tỉnh hay không gần nơi tôi làm việc th́ làm sao biết tôi được. Những nhân chứng c̣n sống đó. 

Khi tôi c̣n là sinh viên Y khoa ở Paris mà nghe tin rằng : Tướng tá gốc Khố xanh Khố đỏ của thực dân, tướng tá gốc mật thám của Tây thực dân giết TT Ngô Đ́nh Diệm th́ tôi và nhiều bạn bè đă khóc sướt mướt hơn cha ruột ḿnh chết nữa, v́ tôi biết việc mất Miền Nam là điều chắc chắn rồi, chỉ c̣n là vấn đề thời gian thôi.  

V́ vậy, khi CSBV chiến thắng, tôi không ngạc nhiên và vẩn làm việc y tế trong Khóm trong Phường, trong Hôi Chữ thập đỏ vui vẻ thôi.

Trong vụ đi công trường ở Tân hiệp Hốc Môn năm 1979 xây công tŕnh Pḥng không, pḥng thủ TP, đề pḥng Tàu Cộng vào thả bom TP Saigon, tôi tự nguyện di lo về Y tế cho 2000 người lao động, trong đó có rất nhiều cựu quân nhân đi học cải tạo về phải đi lao động. Qua đây họ c̣n nhận ra tôi, mà tôi th́ không nhớ họ. 

Sở dĩ tôi trở lại Canada, là v́ tôi lầm. Tôi đi chống 6 vụ tham ô trong Khóm , Phường, Hôi Trí Thức yêu nước, hôi Chũ Thập Dỏ là  những nơi tôi công tác khá lâu. Bị tù Chí Ḥa khoảng 2,5 năm. Ra tù, tôi tởn quá, nay không dám chống ǵ nữa hết. Khi tôi dược trắng án ra tù, th́ tôi mới quyết định lấy giấy tở bảo lảnh của chồng tôi (dầu tôi đă là dân Immigrante Canda từ năm 1967) mà đem các con đi Canada cho chúng nó học đai học. 

Những điều tôi nói là tâm sự thật thà, không một lời dối trá. 

Thật t́nh ai có chưởi tôi là theo CSVN mà làm việc th́ tôi chịu, chứ cho đến bây giờ tôi vẩn hối hận đă đem con đi Canada. V́ tôi đă mất hết tài sản ở VN, nhất là cái biệt thự 3 tầng tại số 320 Điện biên Phủ P11 Q10 với 350m2 đất mặt tiền hiện là 5.000 lượng vàng. 

T6oi cũng hối hận qua đây, tưỡng là sum họp gia đ́nh với chồng, nhưng chồng tôi là cái loại đào hoa dam duc, các con tôi chống dối cha chúng kịch liệt, khiến tôi phải xa lánh để con tôi khỏi phải đau khổ và có thể bị ảnh hưỡng xấu. 

Tôi thành thật tră lời ông, tôi lấy t́nh đồng bào tră lời chân thật với ông.

Hai người bạn thân của tôi là KS Bùi Như Hùng và  LS Nguyễn Văn  Chức rất giận tôi, v́ tôi không chống CSVN như họ, tôi cũng đành chịu, v́ mổi người trong chúng ta đều có tự do chọn lư tưỡng sống cho ḿnh, không ai có thể bắt buộc tôi theo họ được, ngay chồng tôi cũng không bắt tôi phải sống ở Canada làm Giáo su Đại học, làm bác sĩ tu làm giàu được.

Hiện tại tôi ở thế trung dung, ai phai th́ tôi khen, ai trái th́ tôi chê, thế thôi. 

Đă chấp nhận về nước làm việc, nước ḿnh, hay bất cứ nước nào cũng phải tuân theo luật pháp của nước đó. Đó là là cái lẻ tự nhiên. 

Nếu tôi vào nhà ông ở trọ, rồi tôi nghe người ta nói xấu ông thế nầy thế nọ, dầu là có thật đi nữa, tôi cũng không chống ông dược.  Muốn chống th́ phải ra khỏi nhà ông trước đă. Phải không nào.

Như những người ra khỏi nước, và quyết không trở về thăm, kinh doanh hay lam viec thiện nguyện, th́ muốn  chống NN CSVN th́ chống thả giàn, phải không ? 

 Điều tôi mong ước hết ḷng vẩn là Đại đoàn kết Dân tộc để có sức mạnh chống xâm lăng Tàu.

Tôi đă làm việc đó từ năm 1991 tại Houston với sự giúp đở của em tôi, người ta biết đó, rồi họ chụp mủ cho chị em tôi là CS. Tôi bị chụp mủ quen rồi. 

Dầu sao tôi cung cám ơn ông  Bắc Kỳ Di Cư đă làm thơ chỉ trích tôi. Nhưng tiếc là nội dung sai quá. 

Tôi xin mời ông vào 1 trong 2 trang Web của tôi tham quan cho vui, dầu tôi làm chưa xong, có 3 thứ tiếng Việt, Anh, Pháp:

www.vietnam-museum.com

www.cancer-etiologic.treatment.org 

Nay thư

BS Nguyễn Thị Thanh