SƠN TÙNG: ĐÚNG VÀ SAI

Chu Tất Tiến

 Trong một lá thư viết ngày 5/6/2008 gửi cho toàn thể hội viên VBVNHN, ông Sơn Tùng đă khéo léo tự biện hộ cho bài viết “Ánh Sáng Ba Lê, Nước Mắt Sài G̣n” của ông và khoe rằng bài đọc của ông đă là bài duy nhất được vỗ tay khen ngợi kể từ năm 1979. Ông cũng xác định rằng ông là người chống Cộng và tự hào với điều đó.

Từ nhiều năm nay, tôi nhận thấy có nhiều sự tranh căi giữa hai nhóm tự xưng ḿnh là đại diện chính thức cho VBVNHN. Riêng tôi, tôi không màng đến các sự đôi co vô bổ ấy v́ tôi thấy chán ngấy với những lời lẽ bẩn thỉu mà hai phe trao đổi với nhau. Tuy nhiên khi tôi được đọc bài thuyết tŕnh mà ông Sơn Tùng đă trịnh trọng đọc tại diễn đàn Văn Bút Quốc Tế th́ tôi rất tức giận trước sự biện hộ gian xảo cho Hồ Chí Minh, tên Đại Sát Nhân trong lịch sử Việt Nam. Nếu ông ta đọc bài này với tư cách cá nhân th́ tôi cũng chẳng buồn thốt ra câu chửi thề. Tuy nhiên, ông ta đă nhân danh người cầm bút Việt Nam mà trong đó có các bạn tôi và cả tôi, những người đă đấu tranh chống cộng đến giờ phút chót. Cá nhân tôi, tôi căm hận bất cứ kẻ nào bày tỏ sự tôn trọng và biết ơn đối với Hồ Chí Minh. Cũng bởi chủ nghĩa của hắn mà hơn nửa triệu dân ngoài Bắc đă bỏ mạng trong cuộc Đấu Tố Cải Cách Ruộng Đất và gần hai triệu người Việt Nam đă chết trong cuộc chiến từ 1954 đến 1975. Bởi hành động dă man của hắn, cha tôi đă bị đấu tố đến chết sau khi bác tôi bị chúng đánh chết ngay trong vườn nhà ông. Hai anh tôi cũng đă mất mạng trong trại cải tạo.

Ta thử đọc qua những ǵ ông Sơn Tùng đă viết trong bài.

Quả thực là ông có đề cập đến một số dữ kiện có thật tại Việt Nam: “Ở Việt Nam ngày nay, nhiều người đă bị bỏ tù chỉ v́ họ t́m cách hành xử những quyền làm người căn bản mà người Tây phương đă được hưởng từ lâu nay như quyền tự do ngôn luận, tự do tín ngưỡng, và tự do phát biểu.”

Ngoài sự lên án, ông cũng viết về sự vi phạm Hiệp Định Ba Lê 1973: “Huyền thoại này đă chỉ bị đánh đổ sau khi Cộng Sản Bắc Việt ngang nhiên vi phạm Hiệp Định Đ́nh Chiến Ba Lê 1973. Với sự tiếp sức của quân đội Nga Xô Viết và Trung Cộng, Việt Cộng đă mở cuộc tổng tấn công để tràn ngập miền Nam. Sau chiến thắng tháng Tư 1975, chúng đă dựng lên hàng trăm trại cải tạo ở khắp nơi trong nước để rồi hàng bao nhiêu ngàn nạn nhân không may của kẻ thắng trận đă phải lây lất sống trong t́nh trạng đói khát từ năm này sang năm nọ. Sự thắng trận của người cộng sản đă khiến cả triệu người trở thành “thuyền nhân” trên những con tàu gỗ bé nhỏ để ra đi t́m tự do trong một cuộc tản cư vô tiền khoáng hậu. Người ta ước lượng có đến một phần ba số người này đă bỏ thây trên biển cả.”

Tuy nhiên, nếu đọc kỹ hơn, ta sẽ nhận thấy nhiều quan điểm thiếu suy nghĩ chắc chắn sẽ góp phần phá vỡ nỗ lực của ta nhằm xóa bỏ chủ nghĩa của Hồ Chí Minh và phe đảng của hắn.

1. Hồ Chí Minh không phải là người yêu nước như Sơn Tùng nhận xét: “Nhiều người trẻ Việt Nam đă sang Pháp để học hỏi về khoa học, kỹ thuật, triết học, chính trị kinh tế, v.v…., hoặc t́m đường giải phóng Việt Nam khỏi ách thống trị của thực dân. Trong số đó có Nguyễn Tất Thành, người sau này lấy tên là Nguyễn Ái Quốc.” Có phải hắn đi Pháp để học hỏi về khoa học? Hay để t́m đường giải phóng đất nước khỏi ách thực dân? Không! Nhất định không phải! Sau khi xin vào học tại trường đốc sự thuộc địa Pháp thất bại, họ Hồ xin làm công trên một chiếc tàu để t́m cách làm giàu. Không có ǵ chứng minh y đă được Cộng Sản thu nhận vào đảng nhưng cũng không có ǵ chứng minh y xuất ngoại v́ đất nước. Sơn Tùng đă vẽ nên một h́nh ảnh rất đẹp cho tên này và đặt y lên ngang hàng với những nhà ái quốc chân chính đă hy sinh cho tổ quốc.

2. Sơn Tùng bóp méo lịch sử để biến Hồ Chí Minh thành một lănh tụ vĩ đại. “Cùng với sức mạnh quân sự và luật lệ đô hộ, người Pháp đă đem vào Việt Nam khẩu hiệu “Tự Do, B́nh Đẳng, Nhân Ái.” Những hiện tượng ấy đă phô bày ra h́nh ảnh “hai nước Pháp”: một tiêu biểu cho thực dân cai trị tàn bạo, và phần kia là những triết gia, văn thi sĩ với những tư tưởng vĩ đại đă hà hơi tiếp sức cho một phong trào canh tân tại Việt Nam trông vào nước Pháp như trung tâm của nền văn hóa Tây Phương. Năm 1911, làm một chân tạp dịch trên con tàu buôn trực chỉ sang Pháp, Nguyễn Ái Quốc đă được học hỏi về chủ nghĩa xă hội và cộng sản trên đất nước của “Tự Do, B́nh Đẳng, Nhân Ái,” và đă là một thành viên sáng lập của đảng Cộng Sản Pháp năm 1920. Sau đó ít lâu, ông [sic] đă sang Mạc Tư Khoa để học tập trở thành con người cách mạng cộng sản thuần túy rồi trở về Việt Nam vào năm 1945 dưới cái tên mới là Hồ Chí Minh. Kế đó ông [sic] đă ra tay gồm thâu các lực lượng kháng chiến chống thực dân Pháp.” Làm thế nào mà Sơn Tùng biết được Hồ Chí Minh bắt đầu học hỏi về chủ nghĩa xă hội và cộng sản sau khi sang Pháp? Bằng chứng đâu? Làm sao mà Sơn Tùng dám dùng chữ “nhà cách mạng” để gọi Hồ Chí Minh, một đệ tử trung thành của Lê-nin, Sta-lin, và Mao Trạch Đông? Thực chất, Hồ Chí Minh chưa bao giờ là một nhà cách mạng. Hắn chỉ là một tên Cáo Già và Sát Nhân đă lật đổ thực dân Tây để thế vào đó chủ nghĩa cộng sản, hắn chỉ là một kẻ chuyên giết người yêu nước khác bằng những thủ đoạn “thủ tiêu, ṃ tôm”, và là kẻ đă không mảy may ngần ngại dâng đất cho Trung Cộng.

Sơn Tùng có nêu ra đúng một sự kiện khi ông ta viết “Ngày nay, trong thế kỷ 21, trên 80 triệu người Việt Nam đang phải ăn những quả đắng từ cái cây do Hồ Chí Minh trồng khi hắn đem hạt giống từ Ba Lê về”, và “Sàig̣n –Ḥn Ngọc Viễn Đông ngày xưa- nay đă phải đổi tên và c̣n đang đau khổ v́ ách độc tài cộng sản.” Những sự kiện Sơn Tùng đưa ra quá rơ ràng và không thể chối căi. Ngay một đứa trẻ cũng có thể nhận thấy điều đó.

Tuy nhiên, khi Sơn Tùng lại một lần nữa ca tụng Hồ Chí Minh, ông ta lộ tẩy là con người nịnh bợ. “Thực vậy, sau Đệ Nhị Thế Chiến, khi chủ nghĩa thực dân tan ră, việc nước Pháp trở lại chinh phục Việt Nam đă biến Hồ Chí Minh và những người cộng sản theo ông ta [sic] thành “giải phóng quân” trong cuộc chiến giành độc lập cho đất nước.” Hồ Chí Minh có giải phóng dân tộc khỏi sự tái xâm lăng của Pháp không? Nếu không có nỗ lực của người ái quốc chân chính và sự tranh đấu của toàn dân, liệu y có thành công được không? Cu.m từ “người cha già giải phóng dân tộc” chỉ do người Cộng Sản dùng, người khác không ai dùng.

Sơn Tùng giở tṛ múa rối với người nghe, và đọc khi viết: “Mỉa mai thay, ngay khi vừa thoát khỏi sự thống trị của Đức Quốc Xă, Charles de Gaulle –anh hùng giải phóng Pháp- đă lại gửi quân sang Việt Nam t́m cách giành lại thuộc địa cũ. Cuộc phiêu lưu đầy tham vọng này đă gây ra hệ quả là một cuộc chiến tranh giải phóng (do người cộng sản Việt Nam tuyên bố) không cần thiết và một cuộc chiến tranh chống cộng (theo cách gọi của người Pháp) h́nh thức kéo dài 8 năm trời (1946-1954) và chỉ kết thúc khi quân độ Pháp bị bại trận tại Điện Biên Phủ”. Nói cái con khỉ ǵ vậy? Việt Cộng gọi đó là một cuộc “chiến tranh giải phóng không cần thiết” à? Người Pháp gọi đó là một cuộc” chiến chống cộng h́nh thức”? Lại tṛ chơi chữ nữa. Người đọc có thể hiểu là Sơn Tùng gọi cuộc chiến đó là một cuộc chiến chống cộng h́nh thức, vờ vịt.

4. Sơn Tùng đồng ư với lời cáo buộc sự hiện diện của người Mỹ tại Việt Nam là sai lầm, và Hồ Chí Minh là nhất. “Cuộc “chiến Việt Nam thứ hai” (1960-1975) là sự xâm lăng miền Nam do Việt Cộng chủ trương, nhưng v́ bị cộng sản tuyên truyền, giới truyền thông thiên tả Tây phương, tham vọng lấy lại vai tṛ của Pháp tại cựu thuộc địa -sự tham chiến của Hoa Kỳ đă bị lên án và Tây phương đă coi cuộc chiến đó là một cuộc “chiến giải phóng” và Hồ Chí Minh đă được đánh bóng như một lănh tụ quốc gia vĩ đại”. Một số người đọc có thể cho là Sơn Tùng đă không nói rằng “Hồ Chí Minh là một lănh tụ quốc gia vĩ đại”. Tuy vậy, khi viết, “bởi tuyên truyền cộng sản… cuộc chiến đă được xem là… sự tham chiến của Hoa Kỳ đă bị lên án… một cuộc chiến tranh giải phóng… Hồ Chí Minh đă được đánh bóng như một lănh tụ quốc gia vĩ đại”, Sơn Tùng đă vô h́nh chung chấp nhận các điều đó. Nếu sự tuyên truyền của Cộng Sản hay th́ sao? Ông ta không nói rằng tuyên truyền của Cộng Sản dở. Tại hội nghị quốc tế vừa rồi, Sơn Tùng đọc bài này cho ai nghe? Người Âu Châu và người Mỹ! Thành phần thính giả đó không cảm nhận giống như một số người Việt dễ dăi có thể chấp nhận. Các thính giả đó sẽ cho rằng tuyên truyền của cộng sản hay, sự tham chiến của Hoa Kỳ bị toàn thế giới lên án, và Hồ Chí Minh là một lănh tụ quốc gia vĩ đại đă chỉ đạo một cuộc chiến tranh giải phóng! (Ông ta muốn nói cái ǵ khi viết cụm từ “giới truyền thông thiên tả Tây phương”? Chẳng ai biết được!)

Trong phần kết luận, Sơn Tùng cố t́nh tự ca tụng ḿnh khi ông ta khoe rằng bài đọc của ḿnh là bài xuất sắc nhất kể từ năm 1979 tại Rio de Janeiro! Ông ta cũng tự hào là bài ḿnh đă được các người cầm bút và giới truyền thông trong cộng đồng Việt Nam đánh giá cao! Ai đánh giá bài ông cao? Và, nhất là, tại sao ông ta lại phải chú trọng một cách đặc biệt đến Hồ Chí Minh trong khi có hàng ngàn đề tài khác cần được đề cập? Lịch sử Việt Nam chỉ dựa vào một ḿnh Hồ Chí Minh thôi sao? Khi đọc một bài nhân danh người cầm bút Việt Nam tại diễn đàn quốc tế nơi có hằng bao nhiêu ngàn tai, mắt, và bộ óc chú ư đến, tại sao lại cần phải nói về kẻ đó? Tôi tin rằng trước khi đi dự hội nghị, Sơn Tùng hẳn đă có nhiều tháng để chuẩn bị bài thuyết tŕnh của ḿnh. Ông ta không đọc một bài mà không cân nhắc từng chữ dùng trong bài. Hẳn là ông có ư đồ nào đó mà chỉ riêng ông ta và phe nhóm mới biết rơ. Xin quư vị cứ đọc lại bài của Sơn Tùng để hiểu tại sao tôi lại phải văng tục với con người ấy!

                        Chu Tất Tiến. 

Một người cầm bút.