Lời trần t́nh của Chu Tất Tiến.  

Nửa đêm, giờ Tư, đang say ngủ, bỗng có ai lay dậy thật mạnh. Giật ḿnh, mở mắt ra, thấy rất đông Tướng Sĩ đứng chật pḥng. Oai nghiêm đứng trước hàng là một vị Tướng Quân tay cầm gươm sáng lóa đang chỉ vào mặt người viết. Hoảng sợ quá, người viết vội thụp xuống lạy. Một vị Tướng trẻ, tay cầm quả cam, vội bước đến, trấn an:

-Ngươi đừng sợ! Hăy ngẩng đầu lên, nghe hiểu dụ của Đại Vương.

Người viết run rẩy "dạ" nhỏ. Vị tướng trẻ kia phất tay, đột nhiên một tờ dụ bay ra, rơi xuống trước mặt người viết. Dùng mũi kiếm chỉ vào tờ dụ, vị tướng trẻ nghiêm giọng:

-Ngươi đem phổ biến tờ dụ này cho bàn dân thiên hạ ngay lập tức.

Nói xong, biến mất. Tất cả các Tướng Sĩ cũng đều như một làn gió thoảng qua, không c̣n thấy bóng h́nh nào nữa, chỉ c̣n tờ dụ mầu vàng trên sàn.

Người viết vội đem tờ dụ chuyển đi ngay, không dám chậm trễ.

Kính xin cùng đọc và tha lỗi cho người viết, nếu việc ghi chép có điều chi thất thố.

chu tất tiến.  

HỊCH HẠCH TỘI QUÂN BÁN NƯỚC 

Việc trị nước vốn ở yên dân.
Làm cha đẻ phải lo con khó
Đất nước ta bao lần thịnh nộ
Đuổi xâm lăng hung hăn kinh hoàng
V́ dân ta dạ đá, gan vàng
Đánh Mông Cổ, vạn quân chạy loạn
Trận Phú Thọ, chết tiêu hàng vạn
Quân Mông kia, ḱnh ngạc thương vong
Lũ Thóat Hoan, năm chục vạn băng đồng
Chạy trối chết, chạy quên mũ áo
Trần quốc Toản, một tay gan bạo
Đánh quân Mông vài trận tơi bời
Vừa hợp ḷng dân, vừa hợp ư Trời
Như Ta từng bẩm: "Xin cắt đầu Thần đi đă!"
Các ngươi hăy nhớ, ghi ḷng tạc dạ
Hội nghị B́nh Than, Diên Hồng đó làm gương
Bạch đằng Giang, thuyền giặc tang thương
Tên Thái Tử chui ống đồng chạy trốn
Nay ta nghe,
Dân chúng hoang mang v́ một lũ khốn
Rước voi dầy mồ, làm nhục cha ông
Bọn Bắc Phương kia, có ǵ mà cuồng ngông?
Nay lũ khốn lại cúi đầu dâng đất!
Dâng cả biển, Thác Bản Giốc, dâng tất!
Thế c̣n ǵ là đất nước tổ tiên?
Chúng có liêm sỉ không? Sao ngậm miệng ăn tiền?
Ta thấy nhục, nhục tiên, nhục tổ
Ngày đánh vật của Bắc Phương, chúng ra đường, cổ vơ
Đất của ta, mà Tầu Cộng dương oai?
Thành Thăng Long, nơi đuổi chúng chạy dài
Giờ trở lại, từng đoàn, ca múa
Bọn chúng thi đua với nhau, kệ cha chúng chứ!
Sao bắt dân đi hầu, như giỗ Tổ Hùng Vương?
Sao đất nước ḿnh, mà cờ Tầu lại giương?
Đánh trống, gơ mơ, múa Lân, múa khỉ?
Sao biểu t́nh chống xâm lăng mà lại cấm chỉ?
Người yêu nước bị tù, bị phạt trăm ngàn?
Lũ Tầu Cộng c̣n hoạnh họe, ngang tàng
Coi nước Việt như sân nhà của chúng
Nhốt thanh niên biểu t́nh như úp thúng
Hễ nhô ra là chúng xúm lại vây
Ta thấy từ ngàn xưa cho đến ngày này
Chưa lúc nào dân ta nô lệ thế!
Lũ khốn kia quá hèn, quá tệ!
Sợ Cộng Tầu đến văi đái, văi phân
Công An không phục vụ nhân dân
Lại bợ đít lũ Cộng Tầu xâm lược
Nên ta đây,
Phải ra tay trị loài ngang ngược
Truyền Phạm Ngũ Lăo hồi kinh, chém bọn vong nô!
Trần Nhật Duật, Trần Quốc Toản, Trần Khánh Dư
Mau phong tỏa lũ xâm lăng, chém hết!
Yết Kiêu, Dă Tượng đâu? Không được tha chết
Cho bất cứ tên nào chiếm đất dân ta
Truyền các tướng bủa vây, địa vơng thiên la
Những tên cháu con của Trần Ích Tắc,
Là Hồ Chí Minh Ích Tắc, Phạm văn Đồng Ích Tắc
Và lũ khốn kưgiấy nhượng nước nhà
Đem đóng gông, phơi nắng, không tha
Cho vạn kỷ sau, không c̣n tên bán nước
Không c̣n lũ bợ đít, ḷn trôn, mua quan bán tước
Tham nhũng tung hoành, tàn hại dân ta.
Truyền cho toàn dân, họp lại muôn nhà
Hội Nghị Diên Hồng, thêm một lần hạch tội
Bọn xâm lăng, cuồng vọng Bắc Phương.
Ta truyền cho các ngươi:
Phải làm sao cho hậu thế lưu hương
Phải chứng tỏ con Lạc, cháu Hồng dũng cảm
Gịng dơi vua Hùng, trung can, nghĩa đảm
Không nô lệ ai, dù cho Tầu Cộng gầm gừ
Hăy nhớ lời Lư Thường Kiệt:
Nam quốc sơn hà Nam đế cư
Tuyệt nhiên định phận tại thiên thư
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm
Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư!
Thôi, mấy lời căn dặn
Không được làm nhục Lịch Sử dân ta!
Ta quyết chém chết, không tha!
 
            Mùa Hạ, Năm Mậu Tư.