THƯ NGỎ CỦA MỘT GIÁO DÂN KÍNH GỬI ĐỨC CHA CHỦ TỊCH HỘI ĐỒNG GIÁM MỤC VIỆT NAM.

                                                                        Chu Tất Tiến.

Trọng kính Đức Cha,

Lời đầu tiên mà con kính gửi đến Đức Cha là mong được Đức Cha tha thứ cho việc một giáo dân b́nh thường, không tên tuổi, không đủ tư cách để đại diện cho một ai trong xă hội này lại đường đột viết thư đến Đức Cha, vị lănh đạo tinh thần của nhiều triệu người Công Giáo. Con chỉ có thể dựa vào tấm chân t́nh của một công dân Việt Nam lưu vong, mỗi lần nghĩ đến quê hương th́ không ngăn được cảm xúc để viết lên những lời mừng vui của một giáo dân khi biết Hội Đồng Giám Mục đă không phải hoàn toàn im lặng trước những diễn biến chính trị chung quanh. Việc Đức Cha viết thư đính chính câu xác định "Ṭa Thánh Vatican và Hội Đồng Giám Mục có sự đồng ư với biện pháp giam giữ Cha Nguyễn Văn Lư"ù là không đúng sự thật,  đă gây cho chúng con một nỗi xúc động khôn cùng. Do đó, con vội vă viết thư này đến Đức Cha, trước hết để cám ơn Đức Cha đă đem lại luồng sinh khí mới cho những người đang thắc mắc về thái độ của Hội Thánh Việt Nam. Sau nữa, con cũng xin tŕnh bầy một vài ư kiến về một cuộc phỏng vấn trước đây của Đức Cha cũng về việc này. Trong cuộc phỏng vấn đó, theo báo chí, Đức Cha đă cho biết đại ư là Giáo Hội Công Giáo Việt Nam không lên tiếng bênh vực cho cha Nguyễn Văn Lư, v́ Giáo Hội không muốn can thiệp cho những tu sĩ làm chính trị. Lư luận này được đưa ra để biện minh cho những lời chỉ trích là giới lănh đạo Công Giáo Việt Nam đă im lặng, nhắm mắt làm ngơ để một linh mục bị ngược đăi và cầm tù. Con xin được phép nêu lên ba điểm chính: Linh Mục Nguyễn Văn Lư không làm chính trị, Giáo Hội có làm chính trị, và Việc Thực hiện lời Chúa dậy như thế nào?

1-Linh Mục Nguyễn văn Lư không "Làm Chính Trị": Theo như sự hiểu biết rất hạn hẹp của con, người làm chính trị là người tham gia vào các hoạt động chính trị, nhằm nắm giữ quyền bính chính trị. Nhiều tự điển định nghĩa việc "làm chính trị là những việc được thực hiện với kế hoạch, sự thông minh, và biến trá." Linh mục Lư khi giăng biểu ngữ  "Tự Do hay là Chết" trên nóc nhà thờ, rồi đứng khoanh tay chờ công an tới bắt, không phải là việc thông minh, v́ kết quả chỉ là cái c̣ng số 8. Linh mục Lư không làm chính trị. Khi được thả về, Ngài lại viết báo đ̣i Tự Do và Dân Chủ để chắc chắn "được" bị bắt lần nữa. Linh mục Lư không biết làm chính trị. Khi bị c̣ng tay đưa ra Ṭa, giữa hàng hàng lớp lớp công an, Ngài đă hô to: "Đả Đảo Cộng Sản!" để bị công an bịt miệng, tống vào nhà lao nơi Ngài không nhận được thù lao và quyền lợi ǵ cả ngoài sự nguy hiểm, đói, bệnh và có thể nhận được thuốc độc cho từ từ  vào thức ăn, thuốc chích cho biến thành điên khùng hay mất trí. Linh mục Lư không hề làm chính trị. Những người yêu nước xuống đường bầy tỏ thái độ về một vấn đề đất nước mà không ở trong một tổ chức, đảng phái nào, cũng như không mưu cầu danh lợi,  th́ không phải là người làm chính trị mà chỉ là những người yêu nước chân chính. Lịch sử thế giới đă cho thấy hàng ngàn vạn cuộc cách mạng do người dân tự phát, chống lại chế độ độc tài, quân chủ phong kiến, thực dân để cứu đất nước. Những người dân đó không hề làm chính trị. Tại một số nước Nam Mỹ, cho đến thời cận đại, nhiều Giám Mục và Linh Mục đă bị sát hại chỉ v́ muốn bảo vệ người dân cô thế. Những vị Tử v́ Đạo này không làm chính trị. Nh́n lại lịch sử Việt Nam cũng thế, từ Hai Bà Trưng, Bà Triệu đến thế kỷ 20, đă có hàng triệu triệu người dân đứng lên đánh đuổi xâm lăng. Họ nhất định không làm chính trị v́ một khi việc nước đă xong, họ trở về với mái gia đ́nh, có thể đă tan nát v́ chiến tranh, nhưng an vui với nhiệm vụ đă hoàn thành mỹ măn. Sự kiện hàng triệu người vượt biên từ năm 1975 đă chứng tỏ Việt Nam đă bị họa, không bởi kẻ ngoại xâm, nhưng bởi chính những người theo một chủ nghĩa chính trị ngoại lai lỗi thời, lạc hậu tàn phá rồi ḱm kẹp đất nước. Do đó, những hành vi chống lại chủ nghĩa đó, đ̣i Tự Do cho mọi người dân, nhất là Tự Do Tôn Giáo, là những hành vi yêu nước, không phải là làm chính trị. Những hành vi yêu nước này được các vị tu sĩ trước 1975 thể hiện rơ nét khi tham gia vào hệ thống Tuyên Úy: Tuyên Úy Công Giáo, Tuyên Úy Phật Giáo, Tuyên Úy Tin Lành... Sau 1975, tất cả quư vị tuyên úy này đều bị cầm tù, một số thương tật, một số chết rục trong tù. Cũng sau 1975, Đức Cố Tổng Giám Mục Nguyễn Kim Điền đă hành xử như một vị Tử V́ Đạo khác khi Ngài đă can đảm chấp nhận cái chết của một Chủ Chiên khi phải đối diện với bầy sói tấn công đàn chiên của ḿnh. Đức Cố Tổng Giám Mục Nguyễn Kim Điền không hề làm chính trị. Việc làm tự phát của Linh Mục Nguyễn Văn Lư cũng có cùng mẫu số chung với Đức Cố Tổng Giám Mục Nguyễn Kim Điền, các vị Linh Mục, Thượng Tọa, Mục Sư dấn thân để bảo vệ Tự Do cho đất nước. Nếu Linh Mục Lư bị gạt ra ngoài tầm bảo vệ của Giáo Hội, th́ tất cả những vị Tử Đạo kia cũng phải bị loại ra khỏi danh sách những người v́ phục vụ cho Hội Thánh mà phải hy sinh.

Xin thú thật với Đức Cha, con rất tâm đắc với câu của Đại Lăo Ḥa Thượng Thích Quảng Độ là "không làm chính trị, nhưng phải có thái độ chính trị." Đó mới chính là châm ngôn quư báu của thời đại, là kim chỉ nam cho mọi người yêu nước. Chỉ có những người cam tâm chịu phục kẻ xâm lăng để an hưởng một nền thái b́nh giả tạo mới không dám có thái độ chính trị.

2- Giáo Hội Công Giáo đă và đang làm chính trị.

Thực tế lịch sử cho thấy từ thế kỷ thứ  3, sau khi được phục hồi các sinh hoạt tôn giáo, những tín đồ Công giáo tiên khởi đă dần dần chuyển hướng sang chính trị, và khuất phục được hầu hết các nền chính trị Âu Châu, cao điểm là thế kỷ 11 với Pháp Đ́nh Tôn Giáo. Lúc đó, Giáo Hội đă tham gia tích cực vào các việc làm chính trị có tính cách thế tục. Các vị tu sĩ từ Giáo Hoàng, Hồng Y trở xuống đều có thể tham gia vào các công việc chính quyền, có quyền truất phế vua, thiêu sống kẻ đối lập và bất cứ ai dám đi ngược lại quan niệm cổ hủ của các vị lănh đạo Giáo Hội thời đó. Những cuộc Thập Tự Chinh liên miên với hàng vạn người chết, với các vị lănh đạo Giáo Hội đi tham dự và chúc lành cho cuộc chiến, có tiền hô hậu ủng mới đích thực là làm chính trị.

Hiện nay, ngay trong đất nước Việt Nam, bên cạnh Hội Đồng Giám Mục là các Ủy Ban Công Giáo Yêu Nước, Phật Giáo Yêu Nước với những vị chức sắc có quyền, có thế, có thể ra tuyên ngôn, tuyên cáo có tính cách chính trị, bảo vệ Đảng, bảo vệ Chế Độ Xă Hội Chủ Nghĩa. Họ đang làm chính trị. Trong khi mọi tờ báo của tư nhân đều bị cấm chỉ th́ Tờ Công Giáo và Dân Tộc  đă hoạt động cho tới nay là 32 năm, kể từ ngày chế độ Cộng Sản chiếm lĩnh toàn bộ đất nước. Các linh mục, xin Đức Cha thứ lỗi, chúng con gọi là "linh mục quốc doanh", đă tham gia vào các guồng máy chính quyền, và ra ứng cử dân biểu nữa. Linh mục Phan Khắc Từ, thay v́ giảng đạo lại giảng chính trị. Chính con đă nghe Linh mục Phan Khắc Từ, lợi dụng ṭa giảng, để nộp công với nhà cầm quyền bằng cách đọc kết luận một tờ báo cáo thành tích như sau: "Giáo dân Vườn Xoài cương quyết không vượt biên!" Đó mới chính là làm chính trị, mà là chính trị "bẩn" (dirty politics). (Con không muốn nhắc đến việc Linh Mục Từ hiện nay vẫn có vợ, có con trong vấn đề làm chính trị này, v́ đó là trách nhiệm thanh lọc nhà Chúa của Đức Cha). Các "linh mục quốc doanh" khác như Vương đ́nh Bích, Thiện Cẩm, Trương bá Cần vẫn thường nói chuyện chính trị trên các ṭa giảng. Khi Cha Già Thủ ở Thủ Đức bị bắt, nhà ḍng bị tấn công, th́ các vị này viết bài đăng báo tán dương công tác của công an, "đă khống chế và đập tan một âm mưu chính trị" của một vị tu sĩ khả kính, lăo thành, vào bậc  "cha" của các "cha" viết bài đó. Sau đó, khi các vị anh hùng tử đạo Việt Nam được Giáo Hội La Mă phong thánh, những vị "quốc doanh" này ra mặt chống đối dữ dội. Chúng con nghe nói chính Đức Cha Bùi Tuần đă sang tận La Mă yêu cầu không nên phong thánh cho 117 vị anh hùng tử đạo. Điều này kết hợp chặt chẽ với chủ trương của nhà cầm quyền Cộng Sản. Đó mới chính là làm chính trị, và cũng là chính trị "bẩn".

Nói về Đức Giám Mục Bùi Tuần, một thành viên của Hội Đồng Giám Mục, trong bài "Tâm T́nh Viết Báo" đăng trên Công Giáo và Dân Tộc, nhân kỷ niệm mừng 32 năm hoạt động, Ngài viết: "Tuần báo Công Giáo và Dân Tộc này có nhiều bài của tôi. Rải rác bao nhiêu bài, tôi không nhớ." Ngài cũng tâm sự: "Tôi hay lo. Nên tôi càng lo cho tờ Công Giáo và Dân Tộc và cho chính tôi." Tờ báo này do ai dựng nên? Đức Giám Mục đă quá văng Nguyễn  Minh Nhật từng lột mặt nạ của tờ báo này như sau: "Ủy Ban Đoàn Kết Công Giáo nắm tờ báo Công Giáo duy nhất này. Cả hai (Ủy ban và tờ báo) phải được xem là những bộ phận của nhà nước." Không cần nói thêm về những bài viết của Đức Cha Bùi Tuần chỉ trích nặng nhẹ các giáo dân hải ngoại như thế  nào, chống lại quan điểm đ̣i Tự Do như thế nào, chỉ cần biết Ngài đă đóng góp tích cực cho một tờ báo chính trị của Đảng, là có thể nói là Ngài đang làm chính trị trong Đạo.

3-Thực hiện lời Chúa dậy:

Từ nhỏ, con đă được nghe không biết bao nhiêu ngàn lần các bài giảng về Lời Chúa. Phúc Âm Luca, 10,28, về Dụ Ngôn Người Samari Tốt lành cho thấy một người không cùng tôn giáo, nhưng khi thấy người hoạn nạn th́ ra tay cứu giúp, trong khi thầy Tư Tế điềm nhiên đi ngang qua. Vậy khi thấy một Linh Mục bị án tù oan, Quư Đức Cha có nên theo ông Thầy Tư Tế kia mà điềm nhiên đi qua không? Hayphải làm ǵ để thi hành Lời Chúa dậy? Khi lái xe qua đường, thấy hàng hàng lớp lớp nông dân, công nhân nằm ngồi  ngổn ngang khắp đường, khắp đất, để chờ khiếu kiện, đ̣i lại đất đai đă bị cướp đoạt tàn nhẫn bởi những anh Chủ Tịch, Bí Thư, Công An, Giám Đốc, những tư sản đỏ đầy quyền bính, người Công giáo có thể cúi đầu lặng thinh mà bỏ đi không? Khi vào những vùng xa khỏi ánh sáng đô thành, thấy các trẻ em sống trên bô rác từ bé đến lớn, thấy mù chữ, bệnh hoạn, thấy đói rách, tang thương, thấy các công nhân, nông dân sống quần quật với lợi tức là 20 - 30 đô một tháng, trong khi tư bản đỏ chơi ngông nướng 1000 đô la một buổi tối, nướng vài triệu đô la vào cá cược, người Công Giáo có thể tiếp tục đọc kinh xuông không? Khi vào khu công nghiệp, thấy các nữ công nhân phải nhận làm vợ thuê, đẻ thuê để sống qua ngày, thấy hàng đàn thiếu nữ đứng trần truồng cho ngoại quốc gạ giá, bán mua, người Công giáo có thể im lặng ngồi uống ruợu lễ, ruợu nho ngoại quốc không? Nghe và thấy những cô gái Việt bị bầy hàng trong tủ kính ngoại quốc, hay bị tống làm điếm ở Đài Loan, người Công Giáo có rủa là "đáng kiếp tham tiền" không? Đi vào các khu đại học, thấy nữ sinh viên làm điếm lẻ, chửa hoang, phá thai; thấy nam sinh viên cờ bạc, làm ma cô, người Công Giáo có thể đóng cửa, bịt tai để dâng lễ lên Thiên Chúa không? Đi vào các làng xóm không có một bóng đàn ông v́ đàn ông đi ăn mày cả rồi, các khu thôn xóm trước đây là đồng quê, nay toàn gái đứng đường, người Công Giáo có thấy tim ḿnh thắt lại không? Đi đến những chỗ không có nước uống như Quảng Ngăi, cả làng phải hứng nước từ một ḍng nước bẩn chẩy rỉ ra từ nghĩa địa, người Công giáo có thể an tâm uống nước lọc trong chai tinh khiết rồi "Lạy Chúa! Lạy Chúa!" không?

Phúc Âm thánh Gioan. 15, 15: "Đây là điều răn của Thầy, anh em hăy thương yêu nhau, như Thầy đă thương anh em. Không có t́nh thương lớn hơn t́nh thương của người hy sinh mạng sống ḿnh cho bạn hữu." Vậy, khi ḿnh đóng cửa, bịt tai, giả bộ như không nghe, không thấy, không biết chuyện thương đau của anh em, không biết tương lai của đất nước đi về đâu, không tỏ ḷng cứu giúp anh chị em ḿnh khi hoạn nạn, để chỉ lo lễ nghi cho to, nhà thờ cho đẹp, liệu có được ḷng Thiên Chúa hay không? Con vẫn c̣n nhớ một linh mục đă kể măi một dụ ngôn về người kia chết rồi, lên gặp Chúa, Chúa hỏi: "Khi ta đói, ngươi có cho ta ăn không? Khi ta khát, ngươi có cho ta uống không? Khi ta rách rưới, ngươi có cho ta ăn mặc không?" Người chết kia trả lời: "Lạy Chúa, con có gặp Chúa đâu mà con cho ăn, cho uống, cho mặc?" Chúa bèn trả lời: "Nếu ngươi không cho người anh em cùng khổ nhất của ngươi uống, ăn, và mặc, chính là ngươi đă không cho ta những thứ đó đấy!"

Trọng kính Đức Cha,

Thật ra, vẫn c̣n rất nhiều điều mà con muốn được giăi bầy với Đức Cha nhưng con sợ đă qúa hàm hồ, quá vô phép khi nói những điều giáo lư căn bản mà Đức Cha đă từng giảng không biết bao nhiêu lần. Nói như thế là hỗn láo. Nhưng với niềm tin vào T́nh Thương Bao La của Thiên Chúa, con chỉ mong Đức Cha chấp nhận cho tấm ḷng sôi nổi của con, lúc nghĩ về dân tộc thân yêu của ḿnh đang bị đầy đọa mất những quyền Tự Do căn bản của con người, mà tha thứ cho con, nếu có đôi điều không thuận nghe. Con thật không mong Quư Đức Cha phải chịu ngày như lời Chúa Phán: "Người ta sẽ tra tay bắt và ngược đăi anh em, nộp cho các hội đường và nhà tù, và điệu đến trước mặt vua chúa quan quyền v́ danh Thầy" (Luca 21,8). Con chỉ mong Quư Đức Cha được như lời Chúa: "V́ chính Thầy sẽ cho anh em ăn nói thật khôn ngoan, khiến tất cả các địch thủ của anh em không tài nào chống chọi hay căi lại được" để có thể tranh đấu cho những người anh em chúng ta đang bị đầy đọa, cũng như mong Quư Đức Cha được như lời Chúa hứa "dù một sợi tóc trên đầu anh em cũng không bị mất đâu" (Luca 21,23) để Quư Đức Cha phát triển Hội Thánh trong Tự Do, Dân Chủ của đất nước Việt Nam yêu quư.

Vài hàng chân thành, kính chúc Đức Cha được mọi Hồng Ân Thiên Chúa.

 

                                                                                    Chu Tất Tiến.