ĐỒNG TIỀN LÀ CÁI ĐÀ DANH VỌNG, LÀ CÁI LỌNG CHE THÂN...

   Chu tất Tiến.
 

Bữa hổm, lại thăm Thầy Tư Bolsa, nhằm lúc thầy đang "x́ nẹc", chút nữa th́ lănh cái búa của thầy. Vừa bước vào cửa, đă thấy thầy đang hầm hầm, chắp tay sau đít, đi qua đi lại, đầu th́ cúi xuống, muốn đụng sàn nhà bằng gỗ. Người viết bèn hỏi:

-Ủa! có chuyện chi  mà thầy nổi nóng dữ vậy? Từ từ, chuyện đâu có đó.

Thầy quay phắt lại, nh́n người viết từ đầu đến chân một lúc, không nói không rằng, rồi lại đi tới đi lui.

Người viết ngạc nhiên vô cùng, v́ chưa hề thấy Thầy dữ dằn như vậy, nhưng vẫn tiếp tục bước vào salông. Gieo người xuống ghế xong, mới hỏi nữa:

-Sao vậy Thầy? Bộ đang muốn uưnh lộn với ai hả?

Thầy trừng mắt nh́n người viết một lần nữa rồi h́nh như nhận ra ḿnh hơi "bất lục sục" nên thở dài một hơi rồi cũng ngồi xuống ghế đối diện. Thầy nói mà không nh́n ai:

-Nếu uưnh lộn được th́ cũng uưnh. Đằng này...

-Đằng này, đằng nọ cái chi vậy?

Thầy Tư lại thở dài rồi mới nói:

-Tao tức cái thằng Việt Cộng. Ở đâu cũng có nó. Bây giờ nó chi phối hết cả rồi c̣n ǵ? Cứ tiền bạc, danh vọng mang ra mà nhử th́ thiếu ǵ thằng nhẩy tới nạp mạng.

Người viết gật đầu:

-Đúng đó! Loài người có mấy cái tật đam mê, cứ mang ra nhử, thế nào cũng dính. Này Tiền đôla, này gái đẹp,  này chức vụ... Nhất là tiền. Có tiền mua tiên cũng được. Ở xứ ḿnh, người ta nói: Tiền là Tiên là Phật, là sức bật tuổi trẻ, là sức khỏe tuổi già, là cái đà danh vọng, là cái lọng che thân, là cán cân công lư, là ư nghĩa t́nh yêu. Như vậy, c̣n lọt chỗ nào nữa. Mà... cái chuyện này th́ xưa lắm rồi. Sao thầy c̣n bực cái ḿnh làm chi...

Thầy Tư Bolsa không trả lời, có lẽ c̣n t́m ư. Chừng một phút sau, thầy mới nói, giọng bực bội:

-Ai mà không biết! Nhưng mà từ trước tới nay, tiền nó không ảnh hưởng mấy tới tôn giáo. Nay tự nhiên, có cái bàn tay lông lá của Việt cộng chen vào, làm mấy tôn giáo lớn đang rung rinh.

Ngạc nhiên, người viết hỏi tới:

-Ủa! Thầy nói chi? Tui không hiểu? Tiền tài sao chen vào tôn giáo?
Thầy Tư thủng thẳng nói:

-Thiệt ra, không phải v́ tiền. Nhưng từ tiền tài mà ra danh vọng, từ danh vọng mà tới chia rẽ. Từ trước tới giờ, tôn giáo nào ở Việt Nam cũng có hai phe: phe chính thống và phe quốc doanh. Công giáo th́ có cha quốc doanh; Phật giáo th́ có sư quốc doanh; Tin Lành có mục sư quốc doanh; Cao Đài, Ḥa Hảo đều có những chức sắc quốc doanh do Cộng Sản đặt lên. Ai ham danh, ham tiền th́ nhận lời đứng ra làm bung xung cho Cộng Sản sai khiến. Hễ chúng bảo hoan hô, th́ hoan hô, chúng bảo chống đối mấy người quốc gia th́ lên tiếng chống đối liền tay. Mà mấy người đi làm tay sai cho Việt Cộng đó, đều có lư lẽ cùng ḿnh. Không phải những người kém tài đâu.

-Th́ chuyện ấy, ai mà không biết, người nào có đọc sách đọc báo th́ biết liền. Đâu có chi lạ?

-Lạ, chứ mầy! Trước giờ, chuyện đó x́u x́u ển ển thôi. Nhưng, mầy không thấy gần đây, các giới chức lănh đạo các Giáo Hội, nhất là bên Phật Giáo, đang chia hai sao? Mà chia hai lớn lắm nhe! Từ trong nước ra ngoài nước. Các vị lănh đạo đều là những bậc vị vọng cả, mới chết chứ! Thư từ qua lại, viết báo, lên đài, đối đáp kinh người. Các Phật tử cũng chia làm hai. Bên bênh, bên chống. Báo chí điện tử phạng nhau. Người lôi ông này ra bêu xấu, người cải chính là tốt. Trong khi bên Công giáo th́ lại có tin là một Giám Mục mới được Nhà nước phong chức, tuy chẳng có công lao chi, ngoài việc "đ́" các cha sói trán, cấm nói chuyện chống Cộng. Khi cha Lư bị bắt, các ngài lănh đạo giáo hội không ai lên tiếng bảo vệ, c̣n cho rằng cha Lư dính líu đến chính trị, nên không can thiệp. Rồi tin rơi, tin rớt cho là cha Lư có hai ba bà vợ... Ở hải ngoại, cha nọ tấn công cha kia. Cùng lúc ấy, bên cạnh các mục sư bị bắt, bị đánh tơi bời hoa lá, bên cạnh các tín đồ Tin Lành bị đập chết, bị xua đuổi ra khỏi nước, cũng có những vị Mục sư cầm loa ca ngợi chính phủ của dân nghèo, chủ trương Tự Do tôn giáo... Mới đây, có ông Mục sư xuất hiện, khen ngợi chế độ tưng bừng...

Tao chán nản quá. Dân tộc ḿnh là dân trọng tín ngưỡng. Có tín ngưỡng th́  có đạo đức. Dù cho quan niệm đạo đức bây giờ cũng suy đồi, nhưng méo mó có hơn không. Dân ḿnh dựa vào tôn giáo mà sống lành mạnh hơn, bớt tội ác hơn. Giờ này, tôn giáo bị mua chuộc linh tinh, các lănh đạo chia phe tấn công nhau, khiến cho tín đồ, giáo hữu ngơ ngác.. Tao buồn quá,  mầy ạ!

Thầy Tư thở dài. Người viết không biết nói sao, cũng thở dài góp.

Một lúc sau, người viết mới nói được:

-Nhưng sao thầy Tư lại cả quyết là các vị lănh đạo bị mua bằng tiền?

-Tao không chứng kiến nên không dám nói mạnh. Nhưng chỉ suy luận. Như mày nói Tiền là Tiên là Phật. Phải có tiền mới làm thay đổi được con người. Nếu không có tiền, th́ danh vọng cũng là một thứ làm cho người ta dời bỏ chính kiến. Thử hỏi ai mà chẳng thích được thiên hạ tung hô. Bây giờ, đem một chức vụ, một nhiệm vụ quan trọng nào có tính cách quốc tế ra tặng cho một vị lănh đạo nào đó, hay cho ưu tiên một việc ǵ mà từ trước tới nay, chưa ai có được, th́ nhất định sẽ nghiêng ngả. Thử hỏi v́ nhu cầu cần tu sĩ mà nhà nước cho ưu tiên được tuyển lựa, được phong chức cho các tu sĩ, dù là phải hỏi ư kiến địa phương, phải có sự chấp thuận của Đảng, th́ nhất định sẽ có một số lănh đạo tôn giáo im re, không chống đối nữa. Thêm một chút quyền hạn, bổng lộc cho một số người  th́ sẽ có màn tung hô Bác Đảng vĩ đại.

-Như vậy th́ hết thuốc chữa rồi, hả Thầy?

-Tao dám nói là chín mươi chín phần trăm là các lănh tụ tham nhũng của Đảng sẽ tiếp tục hạ cánh an toàn, tiếp tục cai trị cho đến khi chúng ta "hai lần năm mươi". Lúc đó, các đảng viên trẻ lên, có cởi mở, có cải thiện, nhưng rồi những tài sản khổng lồ ăn cướp được của toàn dân sẽ tàn tàn thành của gia bảo cho đến vài thế hệ của con cái những tên đồ tể uống máu dân lành kia. Dù có sự can thiệp của quốc tế, chúng vẫn an toàn v́ có sự chia rẽ trầm trọng trong các lănh tụ tôn giáo.

-Thầy nói chi nghe buồn quá vậy Thầy? C̣n các thế hệ "hậu duệ"? C̣n các phong trào đối kháng? Các nhà tranh đấu cho Dân chủ?

-Mày tin tao đi. Khi nào mà tôn giáo không thống nhất, c̣n chia rẽ th́ ngày ấy, những phong trào, những cá nhân Tự Do kia chẳng làm được chuyện thay đổi vĩ đại đâu. Chỉ nho nhỏ thôi, rồi đâu cũng vào đấy. Nhất là mấy tên trở cờ, đón gió ở hải ngoại này bây giờ chi chít. Cứ cho ít tiền, ít lời hứa, là chúng hí hửng chạy về với Cộng sản như đi đón mẹ về chợ vậy. Biết bao nguời đang chống cộng kịch liệt bỗng dưng đổi mầu cờ. Bao thương gia, trước đây chạy Việt cộng trối chết giờ th́ huênh hoang đón phái đoàn cộng sản ở đầy nhà. Trong số những diễn đàn chính trị trên "Net", chống cộng kịch liệt, vẫn thỉnh thoảng lọt vào vài bài ca tụng Bác Hồ vĩ đại, chửi người quốc gia tưng bừng. Tiếc là nhiều người chống cộng nóng nẩy, không dùng lư luận để đập chúng, lại chỉ chửi đổng "Mẹ Cha mày, thằng Cộng Sản! Câm cha cái mồm mày đi!". Chửi như vậy là mắc mưu chúng rồi. Tao mong những người chống Cộng thứ thiệt cân nhắc cẩn thận, giai đoạn này sinh tử lắm, mầy ạ. Không khéo th́ tao với mầy chẳng có cơ hội về quê đâu.

Người viết ngần ngừ:

-Tui th́ không về đâu, nhất là nghe chủ tịch nước dụ khị: "Về nước đi, gái đẹp nhiều lắm!" tui thấy lợm giọng.

Thầy Tư lúc đó mới cười h́ h́:

-Tao tưởng mày nghe câu đó, th́ ba chân bốn cẳng chạy về... hi hi hi...
 

  Chu tất Tiến.