ĐÀN ÔNG CHÚNG TÔI CÓ BI QUAN KHÔNG?

 

                                                           

  Bữa hổm, gặp một nhà văn nữ, chị hỏi: “sao các anh lúc nào cũng bi quan vậy?” Chẳng biết trả lời sao, chỉ đứng ú ớ. Măi sau mới nghiệm thấy rằng, đàn ông bi quan có nhiều lư do lắm chứ.

  Không hiểu v́ sao mà từ ngàn xưa, thiên hạ đă coi bọn liền ông chúng tôi nếu không đần th́ ác. Người ta nói “đứng đực ra”, hay “ngồi đực ra”, chứ có ai nói “đứng cái, ngồi cái” đâu! Rồi th́ những câu chuyện tiếu lâm như khi mới yêu th́ “em ơi, lấy cho anh tí nước mắm được không?” sau đó vài năm th́ quát lên “nước mắm đâu?” Nhiều quư bà cứ nh́n giới liền ông chúng tôi bằng những cặp mắt khe khắt, nhất là với những kẻ sồn sồn như... chúng tôi. Một số bà thở dài: “Oái, cữ đó mà cứ đi long nhong một ḿnh ngoài đường th́ không sứt càng cũng gẫy gọng!” Hoặc nói móc: “Này, bà xă đâu? Sao không đi chung? Lại chia tay rồi à?” Vài anh bạn, tuổi chưa già mà bóng đă xế, không vợ không con, đành chấp nhận tương lai, “ngỏm cù đeo” trong bệnh viện một ḿnh, không có giọt nước mắt tiễn chân, v́ mấy cô tre trẻ th́ cho rằng “ông già hết pin!”, mấy bà cũng sồn sồn th́ bảo: “Khiêng thằng chả về nhà để tối ngày xức dầu cù là cho hắn à?” Nh́n lại bàn tay năm ngón kiêu sa, làm “neo” tuần một lần, mấy bà chép miệng: “Tay người ta nơn nà thế này mà bảo đấm lưng với bóp đầu gối hả? Đừng có mơ!”

   Với những tay mà đi đâu cũng có “bóng dáng một người đàn bà... đẫy đà sau lưng” th́ lại có thể bị dè bỉu rằng: “Đi đâu cũng kè kè, bếp bi xít như thế kia th́ về nhà, chắc vợ gọi dạ, bảo vâng thôi!” Nếu đàn ông mà thành công, th́ chắc phải có một người vợ hiền thục, thông minh. Ngược lại, nếu đàn ông thất bại, lại nhất định là có một mụ đàn bà “cà chớn” cầm chịch.  C̣n nói chung, trong các câu chuyện trà dư, tửu hậu của các bà (tửu hậu thiệt đó, năm ba bà mà gặp nhau là uống xung lắm!) , đàn ông chúng tôi, dưới mắt các bà, đứa th́ ham cờ bạc, đứa ham sắc, thấy gái tơ là tít mắt, đứa th́ “gia trưởng, cổ lỗ sĩ”, đứa th́ lười việc nhà mà siêng việc hàng xóm,(nhất là hàng xóm có bà nào ham dzui), .. bao nhiêu cái dở, cái xấu, mấy bà đem ra bàn mổ, chặt phụp tùm lum, làm nhóm liền ông chúng tôi, ngồi nhà ngoài, đứa nào đứa nấy lo ngay ngáy. Dù miệng đàn ông chúng tôi có chút hơi ruợu, dù đang huênh hoang với bạn bè, cũng phải tỉnh ngay khi có tiếng “bà chủ” từ trong pḥng gia đ́nh đang họp với nhóm mấy bà, gọi vọng ra: “Bố ơi! Vào đây mẹ bảo!”

  Đó là trường hợp chung chung, c̣n riêng ư? Vâng, riêng th́ cũng có khối chuyện khiến chúng tôi không thể nào mà không thở ngắn than dài được. Một anh bạn, không chịu lấy vợ, gom góp tiền bạc làm cho Mỹ hơn hai mươi năm, về Việt Nam, kiếm một cô hay hát bài: “Năm anh bốn mươi, em mới sinh ra đời..”. Tưởng em hiền như “ma sơ”, nên rinh em sang đây, đâu ngờ chưa tới một năm, em  dữ hơn “Ma cô”, phùng mang, trợn mắt, dọa “tôi ly dị ông rồi tôi chia của ông cho ông biết mặt!” Anh hoảng hốt quá, chả biết làm sao, tính đưa ra ṭa, đuổi về bển, nhưng lại tiếc cái tấm thân ngà ngọc, nên cứ ậm ừ, ngậm bồ ḥn làm ngọt, “biến đau thương thành sức mạnh” tiếp tục chiều đăi em, coi như không có ǵ xẩy ra, nguyện cầu  em đừng biến thành “ma xó”, lục hết tiền dành dụm là được rồi. Đại đa số các ông khác, cứ hùng hục đi làm, bao nhiêu tiền đưa vợ hết, mỗi khi muốn uống ly cà phê với bạn cũng phải xuống “tông” năn nỉ “bà chủ”. Một anh nọ, làm khá lớn, nhưng chỉ lớn với người ta thôi, về nhà vợ chửi như  “mắng con Kiki” vậy. Thường th́ ở nhà nấu cơm chờ vợ về, có hôm, vợ đang chuyện tṛ đôm đốp với bạn bè, bỗng hứng lên, gọi “xêlula” về nhà, bất b́nh sao đó mà giũa chồng một trận tưng bừng đến nỗi mấy người bạn khác ngồi gần đó, nghe cái giọng the thé ấy, cũng phải mủi ḷng: “cái con này, mày làm cái ǵ mà chửi ông ấy dữ vậy? Ǵ th́ cũng phải nể mặt nhau chứ!” Anh bạn khác, vào cái tuổi hưu trí rồi, mà vợ cứ bắt lái xe đi suốt ngày, họp với “con này”, đến thăm “con kia”, xong lại đi làm đầu, làm “neo”... Nói chuyện tục với bạn bè đă rồi th́ về nhà, bắt chồng “trả bài” tơi tả, đến nỗi mà ông chồng đi đến đâu, gục đến đấy. Đang ngồi nói chuyện ngon lành, bỗng dựa đầu vào salông, ngáy như trâu rống. Mấy thằng bạn cười: “Tội nghiệp nó ngủ, mà miệng cứ nhai nhóp nhép, chắc đang mơ thấy ḿnh nhai Viagra!” Hiền ngoan, gọi dạ bảo vâng như vậy mà c̣n khổ thế, nữa là có anh, lỡ dại mà lạng quạng th́ c̣n khốn tới đâu. Mất hết quyền công dân, mất luôn cả quyền tự do tư tưởng, quyền tự do phát biểu nữa. Hội họp nhậu nhẹt th́ chớ ḥng. Quanh năm suốt tháng chỉ biết thở dài, nuốt nước bọt làm vui.

   Vậy th́, thưa quư chị, kiếp đàn ông chúng tôi có nên bi quan không? Không lẽ dưới chế độ “nhất vợ, nh́ giời, ba mới đến tôi”, chúng tôi lại phải ráng nặn ra nụ cười sao? Đi làm cho Mỹ ở đây không dễ đâu, cũng có tên xếp cà-chớn chống xâm lăng, kỳ thị ra mặt. Chưa kể trong đám làm chung, có nhiều thằng đại mất dậy, thấy dân Việt làm giỏi là kiếm chuyện chơi cho văng ra khỏi sở luôn. Lỡ mà dùng c̣m-piu-tơ của sở mà in bậy là chúng đi “méc bu” liền. Hay là một hôm nào quên “óp” cái xêlula, mà để nó reng ẩu giữa giờ làm, cũng có thằng chạy lên méc để xếp gọi vào mắng vốn. Nhiều đứa lúc nào mặt cũng khinh khỉnh, dù đi ngang sát qua mặt ḿnh cả vài năm trời, chúng cũng làm ngơ đi như không nh́n thấy, đừng mong chúng nói “Hêlô” một lần. Làm cho người ḿnh th́ lại c̣n...tệ hơn! (Lúc nào kể tiếp chuyện “đi làm cho người Việt ḿnh” sau.) Như vậy, làm sao chúng tôi dzui cho được? “Cười là tiếng khóc khô không lệ”, nhấm nháp ly cà phê là uống đắng cay vào ḷng. Lâu lâu có đến cà phê Dĩ Văng là để tưởng nhớ lại cái dĩ văng mượt mà của các bà mà nguôi đi cơn buồn. Chưa kể trong chúng tôi, có thằng trước đây từng cầm súng hoặc từng phục vụ cho chính quyền cũ, lúc nào cũng lo cho đất nước khổ đau, nên mặt luôn mang vẻ đăm chiêu. Chúng tôi buồn cho thân phận phụ nữ Việt Nam bị xúc phạm cùng cực, bị bán cho Tầu, bị đầy đi làm điếm cho Campuchia. Những cô gái muốn lấy chồng ngoại, phải xếùp hàng dài trong khách sạn, rồi cởi hết quần áo, đi ṿng quanh cho lủ quỷ buôn người ngắm vuốt, phê b́nh, mà rút cuộc chỉ mang về nhà được chừng vài trăm đô, xong rồi nhắm mắt đi làm nô lệ t́nh dục cho cả đại gia đ́nh Tầu phù, què, mù, điếc, ác... Trong khi ở các thành phố th́ lực lượng gái điếm c̣n nhiều gấp mấy lần số học sinh. Điếm chính thức đứng đầy đại lộ, c̣n lại th́ “ôm” đủ kiểu tại nhà. “Bia ôm”, rồi “cà phê ôm”, “vơng ôm”, “ngủ trưa ôm”, “cắt tóc ôm”, “karaokê ôm”, “xe ôm”, “tắm ôm”, có cả “phở ôm” rồi “nhậu ôm” nữa... Nữ công nhân th́ ban ngày làm quần quật trong xưởng, tối lại đi làm “vợ thuê” hay “đẻ thuê”. Buồn không, quư chị?

  Nh́n lại nam giới th́ thấy giới mày râu đang nát ruợu quên đời. Ở xó nào cũng nhậu, nhậu chết bỏ. Quay sang trẻ em th́ thấy thất học, lăn lộn trong đống rác; các cụ ǵa th́ như “trái tim bên lề”, héo quay héo quắt, bán từng miếng chuối, ly trà để sống qua ngày... Cả một thế hệ ngụp lặn trong việc đi t́m “thủ tục đầu tiên” bằng bất cứ cách nào. Đất đai hoang hóa, tài nguyên bị phung phí, tan hoang. Chặt cây ào ào, đổ chất hóa học tùm lum, rồi phá cả rừng nguyên sinh để nhậu...Đoán chừng trăm năm nữa, Việt nam sẽ có thêm nhiều sa mạc, vậy mà không làm được ǵ, nên ḷng lúc nào cũng quặn đau, mặt lúc nào cũng như đưa đám, nước mắt lúc nào cũng muốn lăn ra, lạc quan ǵ nổi, phải không quư chị? Phải chi chúng tôi mỗi ngày sau khi đi cầy về, được một bàn tay êm ái xoa... đầu, âu yếm, một ánh mắt thăm thẳm... năm xưa hỏi thăm một câu dịu dàng, và hỏi: ”hôm nay, anh đi làm có chuyện ǵ vui không? Em vắt cho anh một ly nước cam nhé!” th́ may ra mới hết bi quan được và có cầy ngày, cầy đêm cũng vẫn vui. Nhưng, trời hỡi, biết chăng? “Đi làm về, không thay quần áo, ngồi làm ǵ đực ra thế! Có đi rửa cái đống bát kia không đi th́ bảo..”

                                                                                    Chu Tất Tiến.