SỰ AN TOÀN THỰC PHẨM CỦA NGƯỜI TRUNG HOA


(Trích Dịch từ bài "Sự an toàn thực phẩm của Trung Hoa" viết bằng tiếng Trung Hoa, dịch sang tiếng Anh bởi Flora Drew. Gửi cho những ai thích du lịch Trung Quốc).

Chu tất Tiến.

...Hăy thử nh́n vào món dưa muối của người Trung Hoa. Mặc dầu món này được làm ở Sichuan, nhưng hầu như không có người nào mà chưa thử món này. Nhưng khi bạn đến viếng thăm Sichuan, sẽ có nguời hỏi bạn "Có thích ăn món dưa muối không? Có một hăng chuyên làm món này ở Chengdu." Trong quá khứ, người ta thường ăn cơm với dưa muối làm ở Sichuan, nhưng nay, người quản đốc phân xưởng này nói rằng, "chúng tôi không ăn dưa muối làm ở Sichuan, mà ăn dưa muối làm ở chỗ khác. Chúng tôi đem bán sản phẩm của chúng tôi cho người khác ăn!"

Sau vài cuộc phỏng vấn bí mật, chúng tôi t́m ra một sự thật về dưa muối. Phần quan trọng nhất là nhúng dưa vào hợp chất muối. Tôi lưu ư thấy là muối ở đây trắng lắm, và hột muối th́ mịn hơn. Tôi mới hỏi: "Tại sao muối trắng quá vậy?" Ông quản đốc trả lời: "Muối này mua ngoài chợ đen. Nó rẻ hơn nhiều." Lát sau, tôi nh́n thấy nhăn hiệu trên bao muối, thấy đề là: "Muối kỹ nghệ. Không được dùng cho người!" Những người thợ làm dưa chỉ cho tôi thấy đống muối dựng thành chồng. Tôi hỏi: "Anh chị luôn luôn dùng muối này hả?" Người thợ gật đầu. Tôi hỏi thêm: "Thế, các hăng khác có dùng muối nầy không?" Người thợ lắc đầu. Vài ngày sau, tôi trở lại và thấy là có hàng đống côn trùng ḅ quanh đống muối. Tôi hỏi mấy người thợ, họ bỏ rằng khi nhúng dưa muối vào th́ luôn luôn có côn trùng, nhưng khi họ bỏ thêm hóa chất, th́ côn trùng biến mất! Lúc sau, tôi thấy mấy người thợ xịt thuốc lên dưa, tôi hỏi là thứ ǵ, họ nói đây là thuốc diệt sâu bọ! Ông ta c̣n nói là để bảo đảm không có sâu bọ, họ phải phun thuốc trừ sâu hai, ba ngày một lần cho đến khi hàng được đưa ra khỏi hăng. Khi tôi hỏi đó là thuốc ǵ, cả người quản lư và người làm công đều không biết đó là chất ǵ. V́ không có tên hiệu trên lọ thuốc trừ sâu, tôi mới lấy một chút mẫu đem về, hàn lại, và gửi cho Trung Tâm Kiểm soát thực phẩm Nhập và Xuất Cảng, và được biết rằng đó là 99% DDVP (thuốc trừ sâu cực mạnh)....

Ở Guizhou, người ta hay nói : "Nếu bạn không ăn đồ chua trong 3 ngày, chân bạn sẽ lỏng đi." Những nhà hàng ở Guizhou trở nên danh tiếng với món xúp cá chua, nhưng gần đây, có tới 215 nhà hàng gặp rắc rối về việc nấu món này. Ngày 16 tháng 6 năm 2004, người ta t́m thấy 215 khách sạn dùng "nha phiến" bỏ vào trong canh và gia vị. Những nhà hàng này bị đóng cửa. Zhang Xin, phó trưởng ban pḥng chống ma túy cho tôi biết rằng đă phát động một chiến dịch truy tầm ma túy trong thực phẩm. Một cuộc tổng kiểm tra 2642 nhà hàng ở Guiyang, Bijie, và Liupanshui, t́m thấy ma túy trong hầu hết mọi thực phẩm.... Ông ta cũng nói rằng nếu khách hàng ăn ở đây một thời gian sẽ thành những con nghiệm nặng mặc dù không từng hút cần sa...

Cũng ở Guizhou, lượng "nhôm" ở trong các loại bánh làm theo dạng que cây khô cao hơn hàm lượng cho phép rất nhiều, khoảng 11 lần cao hơn b́nh thường....

Trong những nhà hàng ăn, dầu chiên cá được đun tới đun lui. Điều thường xẩy ra là sau khi cá được ăn hết, người hầu bàn đổ chất dầu ăn thừa vào hộp sắt, đợi đến đêm, th́ gạn nước ra khỏi dầu. Khi mang số dầu chiên rồi này ra xử dụng lại, họ cho nhiều chất cay vào để giả làm dầu mới. Do đó, mới có tên gọi mới, thay v́ là dầu chiên cá, người ta gọi là "dầu nước miếng", (v́ đă qua miệng nhiều người ăn).

... Một món nữa là bánh "Da Lạnh". Người ta khám phá ra món bánh này được làm bằng bột nhồi dưới gót chân, có lẫn thêm nước tiểu và nước miếng. Món bánh này được bán khắp nước, phụ nữ thường thích ăn món này vào mùa hạ. Vào ngày 18 tháng 6 năm 2004, một thiếu niên 17 tuổi làm việc trong một nhà máy sản xuất "Da Lạnh" cho biết cách làm kinh dị của bánh này. Cậu ta nói rằng người ta nhồi bột như là giặt những cái áo dầy, khi mệt, họ bỏ bột vào trong thùng và nhồi bằng chân. Nếu bột văng ra sàn nhà dơ dáy, họ chỉ nhặt vào thùng và nhồi tiếp. Họ không bao giờ rửa thùng chậu. Họ cũng không bao giờ rửa tay sau khi đi vệ sinh! Nh́n thấy thế, ông chủ thường cười và nói: "Này! đừng cho ai biết nhé!" Trong những ngày lănh lương ít, nhân công thường đái vào bột nhồi, và đôi khi đái luôn vào nồi nấu ḿ! Cậu thiếu niên nói rằng có một số trẻ em làm việc chung với cậu. Mấy người này không có kiểm tra sức khỏe, được lượm ở Shanzi, và không hề có giấy tờ liên hệ....

Ngày lễ hội 1 tháng 6 năm 2004, đội kiểm tra vệ sinh đă đột nhập vào các hăng xưởng sản xuất bún sợi. Họ tịch thu 5 tấn hàng.. Lư do là không có an toàn thực phẩm. Rác rưởi khủng khiếp chung quanh. Những người làm không có kiểm tra sức khỏe...

Quay sang đậu hũ (tofu), người ta biết rằng cách làm đậu hũ cũng kinh dị không kém.

Đầu tiên người ta đổ đậu vàng vào trong một cái bị vải, mà không cần kiểm tra xem có đất, cát, sạn ǵ không. Sau đó nhúng vào nước , nghiền nát rồi lọc và ép lại. Thế là xong một phần đậu hũ. Người làm công việc này nói: "Thật ra, người ta không bán đậu hũ đâu, người ta bán nước lă đấy!"

... Chính mắt tôi trông thấy cơ quan an toàn thực phẩm thủ tiêu Bánh Trung Thu trước mắt chúng tôi. Bánh được nhồi bằng chất thối rữa, thịt heo có nhuộm chất sát trùng DDVP, thịt ôi có độc, và thịt ḅ nhiễm chất độc. Lại có tin là những bánh này được làm bằng măng độc và thịt heo nghiền. Những con cá muối ở Guanghai lại c̣n ghê nữa. Một người thợ cho biết là công đoạn làm cá muối rất đơn giản. Đầu tiên con cá được ướp muối, rồi rửa, phơi khô, đóng hộp, và bán. Người phóng viên nh́n thấy khi cá được rửa, một chất hóa học được bỏ vào làm sủi bọt lên. Hỏi đó là ǵ, th́ được trả lời đó là thuốc trừ sâu bọ. Sàn nhà đầy muối, người ta dẵm qua dẵm lại, có cả cứt gà từ sân sau nhà nữa. Mặc dầu công đoạn sản xuất kinh khủng như thế, món hàng cá uớp muối này lại được bán như điên....